Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Khóe miệng Lục Nhận Cổ hơi nhếch lên giống như nghe thấy chuyện thú vị : “Nói nghe chút.”

Trâu Khất nói tiếp: "Lý do mà phủ Thừa tướng thoái thác với bên ngoài là Nhị tiểu thư từ nhỏ vốn yếu ớt lắm bệnh. Sau khi được một vị đại sư chỉ điểm, họ chỉ đành đưa nàng về quê nuôi dưỡng. Đợi đến khi cập kê mới đón trở về."

"Nhưng theo những gì thần điều tra được, Nhị tiểu thư này năm bốn tuổi đã bị lạc trong hội hoa đăng đêm Thượng Nguyên. Họ chỉ mới tìm thấy nàng ấy vào năm ngày trước. Còn vị Đại tiểu thư của Liễu gia, thật ra lại là dưỡng nữ." (con gái nuôi)

Lục Nhận Cổ nhếch mép, buông một tiếng cười nhẹ: "Chỉ vì một đứa dưỡng nữ mà cũng đành lòng đem chính nữ nhi ruột thịt của mình dâng lên cho Trẫm. Liễu Thừa tướng đối với Trẫm quả là một lòng trung kính."

Trâu Khất và Toàn Phúc đã đi theo Lục Nhận Cổ từ nhỏ, nhìn hắn tươi cười như tắm mình trong gió xuân cùng cảm thấy không rét mà run.

Thấy Lục Nhận Cổ trầm mặc, Toàn Phúc nghiền ngẫm thánh ý rồi nơm nớp lo sợ mở miệng: “Bệ hạ, đêm nay có cần lệnh cho vị Liễu cô nương này đến đây tụng kinh cho người không?”

...

...

“Không cần.” Lục Nhận Cổ hờ hững nói.

Mới về phủ Thừa tướng được mấy ngày chắc rằng biết rất ít chuyện gọi tới cũng không thú vị.

Lục Nhẫn Cổ vừa dứt lời, liền xoay người bước vào trong, nhưng thân hình đột nhiên lảo đảo, phải vịn vào tấm bình phong bên cạnh mới có thể đứng vững.

Hắn nhíu mày lại, duỗi tay đè lên huyệt Thái Dương đang giật giật.

Trâu Khất bước nhanh tới đến bên cạnh đỡ lấy hắn: “Bệ hạ lại đau đầu sao?”

Mắt Toàn Phúc đỏ bừng cũng bất chấp quy tắc ngoài ba trượng kia vội tiến lên đỡ lấy cánh tay còn lại của Lục Nhận Cổ: “Bệ hạ, nô tài đỡ người đi nghỉ ngơi.”

Lục Nhận Cổ định nói không cần chuyện bé xé ra to như thế nhưng chóng mặt nhức đầu nên lười mở miệng, mặc cho hai người đỡ vào bên trong.

[Trì đại nhân ra ngoài tìm thuốc cho bệ hạ đã hơn hai tháng đến nay vẫn biệt vô âm tích cũng không biết như thế nào, xem ra phải sai người đi tìm mới được. Bệnh đau đầu của bệ hạ gần đây thường xuyên phát tác, tết Trung Nguyên lại sắp đến. Nếu vẫn không tìm thấy thuốc đúng bệnh thì e rằng sẽ gặp phiền phức.] Giọng nói hơi khàn khàn của Trâu Khất truyền đến.

[Ôi, những tên thái y này đều là một đám phế vật, ngay cả bệnh đau đầu của bệ hạ cũng không trị được. Nhìn bệ hạ ngày ngày chịu tội trong lòng ta đau như bị dao cứa vậy] Giọng nói the thé của Toàn Phúc vang lên, kèm theo nức nở.

Lục Nhận Cổ quét mắt liếc hai người một cái.

Mặt Trâu Khất sầu lo, mắt Toàn Phúc đỏ hoe nhưng miệng hai người không hề động đậy.

Lục Nhận Cổ cất giọng ôn hòa: “Không cần lo lắng, trẫm không chết ngay được.”

“Bệ hạ!” Mặt Toàn Phúc trắng bệch vội mở miệng muốn khuyên lại bị Trâu Khất liếc mắt một cái đành phải câm miệng.

【Phỉ phui cái miệng! Lời nói hồ đồ mong thần phật bỏ qua! Bệ hạ nhà ta thiệt tình. Đường đường là Cửu Ngũ Chí Tôn mà chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả. Suốt ngày đem mấy chữ xúi quẩy ra nói. Đợi Trì đại nhân về, ta phải nhờ ngài ấy lựa lời khuyên Bệ hạ mới được, chứ ai lại cứ luôn miệng 'chết, chết' như thế...】

Nghe tiếng lòng Toàn Phúc lải nhải, Lục Nhận Cổ cảm thấy càng thêm đau đầu chỉ muốn đuổi ông ấy đi.

“Toàn Phúc, ở đây đã có Trâu Khất. Ngươi đích thân mang cho trẫm một chén canh an thần tới đây.”

“Vâng, bệ hạ.” Toàn Phúc buông cánh tay của Lục Nhận Cổ ra, lui về phía sau vài bước rồi xoay người vẫy tay gọi hai tiểu thái giám bước vội vàng về phía Ngự Thiện Phòng.

Trong tẩm điện, Lục Nhận Cổ bình thản tẩy đi vết máu trên mặt và tay, rồi chậm rãi cởi bỏ y phục, ngâm mình vào chiếc thùng tắm ngập tràn mùi thuốc.

Thân hình của nam nhân trưởng thành cơ bắp săn chắc, đường cong trên cơ thể vừa mạnh mẽ vừa uyển chuyển đến độ hoàn hảo

Hai cánh tay rắn chắc hữu lực để tùy ý bên cạnh thùng tắm, trên vai trái có mấy vết sẹo mờ nhạt hình dạng không đồng đều.

Hồi lâu, đoán rằng nước trong thùng tắm đã lạnh mới nhận lấy nước ấm trong tay tiểu thái giám ở cửa, đi vào đổ nước vào trong thùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc