Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Cậu nhóc liên tục xua tay: “Không được, nếu muội xảy ra chuyện gì thì chưa kể đến phụ mẫu muội mà ngay cả đại ca và nhị ca muội cũng đánh chết ta.”

Thấy thái độ cậu nhóc kiên quyết, cô bé lấy giỏ tre nhỏ xuống cầm nấm mà cô bé đã nhặt được như hiến vật quý để vào tay Lý Đại Mao.

Giọng non nớt thương lượng: “Đại Mao ca, muội nhặt nấm cho huynh. Lần sau huynh dẫn muội đi nữa được không?”

“Ông trời ơi, muội hái thứ gì vậy nhóc con?”

Nhìn những cây nấm màu đỏ thẫm, xanh thẫm, tim tím trong tay của cô bé làm mặt Lý Đại Mao tái mét.

“Thiên Thiên, vừa rồi lúc lên núi chẳng phải Đại Mao ca đã nói với muội rồi sao? Nấm như vậy có độc nếu ăn vào sẽ chết người.”

Cậu nhóc run rẩy nắm lấy tay của cô bé, ném những cây nấm sặc sỡ kia xuống đất.

Sau đó lại lấy đổ hết nấm trong giỏ tre của cô bé xuống đất, dùng chân dẫm nát chúng.

Cô bé trơ mắt nhìn những cây nấm xinh đẹp bị dẫm đến không còn hình dạng, liếm môi mặt đau khổ.

Lý Đại Mao lấy nấm trong giỏ của mình ra, đổ đầy vào giỏ tre nhỏ của Liễu Nhược Thiên: “Nhớ kỹ, nấm như vậy mới ăn được.”

Hai người cõng giỏ của mình, Lý Đại Mao dắt tay cô bé đi.

Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đi thôi, bây giờ không còn sớm, chờ lát nữa về nhà muội trước. Muội thay quần áo xong ta sẽ nhờ tỷ của ta giặt sạch cho muội...”

Cô bé nắm chặt dao găm nhặt được vừa đi vừa liên tiếp quay đầu lại, trong mắt đầy tiếc nuối.

Nấm đẹp như vậy, cô bé đã nướng trộm ăn rồi mùi rất thơm.

Nhưng việc này, cô bé không thể nói với ai.

Bởi vì, người khác ăn vào đều sẽ chết mà cô bé lại không thế.

---

Mười năm sau

Một nam, một nữ, hai sinh mệnh. Cả hai đều có chung một kết cục thê lương: đầu lìa khỏi cổ.

Trên chiếc trường kỷ gỗ nạm tơ vàng, Tân đế Lục Nhận Cổ đang lười biếng tựa mình. Người chỉ vận một bộ thường phục màu đen, một chân co lại toát lên phong thái vừa nhàn nhã vừa tôn quý

Nam nhân vừa tròn đôi mươi, lông mày như kiếm, mắt sâu tựa biển, mũi cao thẳng, dung mạo tuấn mỹ tựa thần.

Môi mỏng hơi cong lên, thần sắc lười biếng.

Chỉ khi những vết máu đỏ tươi trượt từ gò má tái nhợt xuống mới khiến hắn giống như Tu La ở địa ngục.

Bàn tay hắn thon dài, mảnh khảnh lại mạnh mẽ. Một bàn tay tùy ý đặt ở trên đùi, một tay khác lại cầm con dao găm màu đen lên thưởng thức.

Theo ánh nến nhấp nháy, lưỡi dao sắc bén phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Cách đó ba trượng, hơn mười cung nữ và thái giám run bần bật đang cúi đầu quỳ trên mặt đất, mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt.

Ở phía sau họ, có hai người đang đứng là thống lĩnh thị vệ Trâu Kỳ mặt lạnh và đại thái giám Toàn Phúc đều im lặng không nói.

Một lúc sau, Lục Nhận Cổ tùy ý vẫy tay.

“Vâng, bệ hạ.” Trâu Khất đáp, xoay người đi ra cửa ra lệnh.

Chốc lát, bốn gã thị vệ mặt không biểu tình tiến vào xách hai cỗ thi thể và đầu ra ngoài.

Đại thái giám Toàn Phúc khẽ nói với bọn thái giám cung nữ đang quỳ trên mặt đất: “Còn không bước lên dọn dẹp nhanh đi.”

Mọi người như được đại xá, lặng yên không tiếng động đứng dậy múc nước, quét đất, châm hương. Từng người bắt tay vào việc.

Tất cả mọi người im lặng như ve sầu mùa đông, động tác phối hợp ăn ý vô cùng thuần thục.

Hiển nhiên, những việc xảy ra vừa rồi là chuyện rất bình thường.

Mọi người im lặng bận rộn, Lục Nhận Cổ đứng dậy đi về phía hậu điện.

Đại thái giám Toàn Phúc nhấc chân muốn theo sau lại nhớ ra quy tắc ba trượng đành phải dừng tại chỗ.

Do dự một lát mới thử mở miệng thăm dò: “Bệ hạ, hôm nay tiểu thư phủ Thừa tướng được đưa vào cung.”

Lục Nhận Cổ khựng bước, đoạn xoay người lại. Giọng nói cất lên vừa trầm thấp lạnh lẽo, vừa có sức mê hoặc lạ thường.

"Trước đây người sốt sắng ép trẫm nạp phi nhất là Thừa tướng đại nhân. Đến lượt mình lại chối đây đẩy, không chịu đưa người vào cung. Sao, hôm nay lại chịu từ bỏ thế?"

Toàn Phúc phận là thái giám, nào dám lạm bàn chuyện triều chính. Hắn chỉ biết đưa mắt cầu cứu vị Thống lĩnh Ngự tiền thị vệ đứng gần đó – Trâu Khất. Đồng thời cũng là Tổng Chỉ huy sứ của Kim Lang Vệ, đội tư binh riêng của Thiên tử.

Trâu Khất tiến lên một bước, ôm quyền bẩm: “Bệ hạ, người được đưa vào cung cũng không phải là đại tiểu thư của Liễu gia Liễu Mộc Dao mà là nhị tiểu thư phủ Thừa tướng mới tìm về, Liễu Nhược Thiên.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc