Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô bé sờ đầu sói xám, dùng giọng điệu như bà cụ non dỗ nó: “Không sao đâu, về nhà đi thôi, về sau đừng tự ý làm người khác bị thương cũng đừng làm bản thân bị thương nhé.”
Cô bé cong đôi mắt, ngạc nhiên nói: “Tiểu ca ca, huynh không sao chứ?”
“Nước.” Giọng nói của cậu bé suy yếu, ánh mắt mơ hồ.
Cô bé lấy túi nước nhỏ đeo bên hông ra lắc lắc lại phát hiện túi nước đã hết.
“Ta giúp huynh tìm nước, huynh chờ ta nhé.”
Cô bé đặt nhẹ đầu của cậu bé xuống mặt đất, bò dậy cõng giỏ tre nhỏ lên rồi cầm lấy túi nước bước nhỏ rời đi.
Cậu bé nhìn bóng dáng nho nhỏ kia, tầm mắt dần dần mơ hồ lại hôn mê bất tỉnh lần nữa.
---
“Thiên Thiên, muội đã chạy đi đâu làm ta lo muốn chết.”
Một cậu bé khoảng mười tuổi trong tay xách dao đốn củi, lưng cõng sọt, đầu đầy mồ hôi thở hồng hộc chạy tới.
Khi nhìn thấy trên quần áo của cô bé có vết máu bị doạ sợ tới mức mặt trắng bệch, giọng nói cũng thay đổi: “Thiên Thiên, muội bị thương à?”
Cô bé cõng giỏ tre nhỏ xoay một vòng, giọng ngọt ngào nói: “Đại Mao ca, muội rất khoẻ đấy!”
Lý Đại Mao vỗ ngực, thở phào một hơi: “Vậy chỗ máu kia là thế nào?”
“Có một tiểu ca ca bị thương, huynh ấy muốn uống nước.” Thiên Thiên vung vẩy cái túi nước trống không trong tay.
Thôn dân sống xung quanh núi dựa vào núi kiếm ăn. Người lên núi đi săn, hái lượm các loại thổ sản trên khắp núi tình cờ gặp người bị thương chẳng có gì lạ.
Lý Đại Mao vỗ túi nước bên hông: “Huynh vẫn còn nước, muội dẫn huynh đi xem.”
Thiên Thiên dắt tay Lý Đại Mao, đưa huynh ấy quay lại chỗ vừa rồi.
Lại phát hiện, trên mặt đất chỉ còn con dao găm ở đó chẳng biết người đã đi đâu.
“Tiểu ca ca?” Thiên Thiên nhặt dao găm lên, quay người gọi lớn tìm kiếm khắp nơi.
Lý Đại Mao ngồi xổm trên mặt đất, cẩn thận quan sát.
Trên bùn đất ẩm ướt loang lổ vết máu in dấu chân nhỏ của Thiên Thiên, có dấu vết của đứa nhỏ nằm xuống lại có dấu chân của người lớn hơn còn có cả dấu móng vuốt của chó sói.
Lý Đại Mao chau mày: “Thiên Thiên, đừng tìm, chắc là người mà muội nhắc đến đã được cứu rồi.”
Phụ thân của Đại Mao là thợ săn. Từ nhỏ cậu nhóc đã đi săn cùng nên rất giỏi việc truy tìm dấu vết.
Cô bé tin ca ca của mình, gật đầu nhỏ: “Vậy là tốt rồi.”
Lý Đại Mao đứng dậy, kéo tay cô bé vội vã rời đi: “Nơi này có chó sói tới, chúng ta nên nhanh chóng rời đi.”
Cô bé không nói nhiều, cõng giỏ tre nhỏ vội vàng đi theo Lý Đại Mao ra khỏi rừng xuống núi.
Tới chân núi, nhìn đồng ruộng phía trước và thôn trang cách đó không xa Lý Đại Mao mới buông tay cô bé ra.
Đặt giỏ tre trên lưng xuống đất rồi ném dao đốn củi sang một bên, chống tay vào đầu gối thở dốc: “Thiên Thiên, trên núi quá nguy hiểm. Sau này muội đừng đi theo ta nữa.”
Cô bé không muốn, bĩu môi: “Đại Mao ca, muội cam đoan lần sau sẽ không chạy lung tung nữa.”
Cô bé thích đến cánh rừng rậm rạp xanh um trong núi.
Khi ở trong núi, cô bé tràn đầy năng lượng lại thấy thoải mái từ đầu đến chân.
Nhưng ở nhà cô bé là một khuê nữ lại là người nhỏ nhất. Ngày thường phụ mẫu và các ca ca bảo vệ rất cẩn thận, sao nỡ để cô bé chạy vào trong núi thường xuất hiện rắn độc mãnh thú.
Hôm nay vì phụ mẫu và đại ca nhị ca đi bán đồ ăn tại phiên chợ trên huyện thành nên mới để cô bé ở nhà Lý thẩm cách vách. Cô bé có cơ hội nên ăn vạ Đại Mao ca đưa mình lên núi nhặt nấm.
Cô bé ngẩng đầu nhỏ, ôm nắm tay nhỏ tròn vo chắp tay thi lễ: “Đại Mao ca, về sau muội sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Huynh hãy mang muội theo cùng nhé.”
Cô bé xinh đẹp, lớn lên dễ thương rất hiếm khi làm nũng khiến cho người khác không đành lòng từ chối.
Nhưng Lý Đại Mao càng nghĩ đến vết máu và móng vuốt chó sói vừa rồi trên mặt đất càng sợ.
Vừa rồi cậu nhóc đuổi theo một con gà rừng, chỉ không chú ý một lát mà đã không thấy tăm hơi bóng dáng cô bé đâu còn khiến cô bé suýt chút nữa đã bị chó sói ăn thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















