Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Không nói gì nhưng ý tứ rất rõ ràng: "Rảnh lắm sao?"

Làm bạn hơn mười năm, hai người hiểu ngay ánh mắt của Bệ hạ.

Toàn Phúc tranh thủ thu lại nụ cười, thoáng rùng mình.

[Lại nữa rồi lại nữa rồi. Hình như Bệ hạ lại nhìn thấu suy nghĩ của ta rồi.]

Trâu Khất cũng thay đổi biểu cảm ngay, không dám suy nghĩ lung tung nữa.

Lục Nhận Cổ khinh thường những suy nghĩ của hai người kia. Bao nhiêu năm qua, hắn vẫn luôn xem nhẹ chuyện tình cảm nam nữ.

Chinh chiến giết chóc, báo thù rửa hận mới là bài tập hắn phải đối mặt mỗi ngày ngay khi mở mắt.

Tình yêu đôi lứa gì đó với hắn chẳng qua chỉ là những chuyện phiền phức và vô nghĩa nhất đời.

Đặc biệt là sau khi nghe quá nhiều những tâm tư toan tính của đám nữ nhân trong hậu cung. Hắn lại càng không thể nào hứng thú nổi với phụ nữ.

Tuy hắn cảm thấy hứng thú với vị Liễu mỹ nhân có hơi khác người này nhưng chẳng liên quan gì đến tình cảm nam nữ mà chỉ vì trong lòng còn nhiều nghi hoặc chưa được giải đáp.

Cho nên lúc này, hắn phải giữ nàng lại để tiếp tục điều tra tìm hiểu cho rõ.

Lục Nhận Cổ mở miệng: "Lui xuống."

Lời nói nhắm đến Trâu Khất và Toàn Phúc nhưng ánh mắt lại nhìn Liễu Nhược Thiên.

[Vậy có thể về rồi ư? Nghĩa là tối nay đầu còn nguyên vẹn phải không?]

[Vừa rồi mắc nhiều lỗi như vậy mà không bị phạt, bạo quân ca ca đúng là người tốt.]

Liễu Nhược Thiên vui mừng khôn xiết, rút tay ra khỏi tay Lục Nhận Cổ rồi cúi người xuống hành lễ ngay trên giường.

"Đa tạ Bệ hạ, thần thiếp cáo lui."

Nghe được suy nghĩ trong lòng của tiểu cô nương lại nhìn tư thế hành lễ không mấy tiêu chuẩn của nàng, khóe miệng Lục Nhận Cổ hơi cong lên. Giơ tay cầm cánh tay của nàng đỡ nàng dậy: "Trẫm không nói ngươi."

"Hả?" Liễu Nhược Thiên ngẩng đầu nhìn về phía Trâu Khất và Toàn Phúc. Thấy hai người họ cúi chào Bệ hạ rồi lui lại vài bước, quay người rời đi.

[Không phải bảo ta đi sao? Nhưng nhưng mà kinh thư này ta không biết đọc nữa.]

Liễu Nhược Thiên khó hiểu nhìn Lục Nhận Cổ.

Lục Nhận Cổ buông cánh tay tiểu cô nương ra, ngón tay gõ nhẹ lên sập: "Không cần quỳ, ngồi xuống, trò chuyện với trẫm."

“Cảm ơn Bệ hạ.” Liễu Nhược Thiên quỳ khá lâu đã mỏi chân lắm rồi, nghe lời ngoan ngoãn đáp lại.

Sau đó dựa theo lời Linh Yên dạy, khép hai đùi lại ngồi ngay ngắn trên giường. Hai cánh tay duỗi thẳng đặt trên đùi.

Thấy tư thế ngồi của nàng quá cứng nhắc, Lục Nhận Cổ nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ, trẫm sẽ không giết ngươi."

“Cảm ơn bạo quân ca ca.” Bị chạm đúng nỗi lo trong lòng, mắt thiếu nữ sáng bừng vui mừng thốt lên.

Nói xong, nàng lại hơi sợ hãi nhưng cũng không biết phải nói thế nào để bù đắp lại.

Hai bàn tay trắng nõn đặt trên đùi khẽ nắm lại. Ánh mắt nhút nhát nhìn về phía Lục Nhận Cổ.

Tiểu cô nương ngây thơ, mọi tâm tư hiện rõ trên gương mặt.

Dù lúc này không đọc được suy nghĩ trong lòng nàng, Lục Nhận Cổ vẫn đoán được phần lớn suy nghĩ của nàng. Điều đó khiến hắn rất vui.

Hắn ngồi dậy, nghiêng người tựa vào đệm lại đưa tay nắm lấy tay của Liễu Nhược Thiên: "Ở trước mặt trẫm, ngươi có lời gì muốn nói cứ nói thẳng không sao. Trẫm sẽ không trách tội ngươi."

Gương mặt đẹp đến mức không thể rời mắt, giọng nói trầm ấm pha chút mê hoặc, Liễu Nhược Thiên ngây ngốc gật đầu.

Hắn vốn luôn là người biết phân biệt đúng sai.

Liễu mỹ nhân tuy là con gái Liễu Thừa tướng nhưng theo lời Trâu Khất nói, sau khi hồi phủ, nàng và phu thê Liễu Thừa tướng cũng không hòa thuận, lại bị ép vào cung, quả thật đáng thương.

Nếu đã như vậy thì sai lầm của lão Liễu Thừa tướng kia cần gì phải liên lụy đến tiểu cô nương này.

Hơn nữa, đêm nay hắn có thể dễ dàng vượt qua cơn đau đầu này xem ra là nhờ vào nàng.

Tuy tình hình vẫn chưa rõ ràng nhưng nàng đã giúp hắn một việc lớn cũng coi như cứu hắn nửa cái mạng. Đối xử tốt với nàng một chút cũng là điều nên làm.

Bàn tay bị Lục Nhận Cổ nhẹ nhàng nắm lấy, cảm nhận được sự ôn hòa từ hắn, Liễu Nhược Thiên không khỏi hoài nghi vị “bạo quân” mà Linh Yên nói là kẻ “thích giết là giết, tàn nhẫn khát máu, tính tình thất thường”, có khi... không phải là Bệ hạ này đâu.

Chắc chắn Linh Yên đã có một sự hiểu lầm to lớn nào đó với Bệ hạ rồi.

"Bệ hạ, thần thiếp nhớ rồi, về sau dù có người hay không, thần thiếp sẽ gọi ngài là Bệ hạ." Liễu Nhược Thiên nghiêm túc nói.

Mặc dù nàng đã gọi "Bạo quân ca ca" quen miệng nhưng về sau vẫn nên sửa lại. Chẳng may gọi thuận mồm, lần sau lại buột miệng nói ra.

Lục Nhận Cổ mỉm cười: "Cũng được."

Tiểu cô nương gọi "Bạo quân", hắn cũng không để ý.

Hai chữ ấy, tuy chẳng ai dám gọi ra trước mặt hắn nhưng hắn đã nghe không ít lần, từ lâu cũng quen rồi.

Huống chi với những việc hắn từng làm, có thể nói là danh xứng với thực rồi.

Tiểu cô nương ngây thơ gọi hắn là “bạo quân ca ca”, dáng vẻ ấy lại thấy vô cùng đáng yêu.

Có lẽ trong mắt người ngoài thì hành động này được xem là đại bất kính.

Nhưng với hắn, sai lầm này nhỏ như hạt mè.

Những kẻ loạn thần tặc tử dối trá kia, mặt ngoài cung kính với hắn nhưng trong lòng thì dùng những từ ngữ bẩn thỉu nhất, chua ngoa nhất, khó nghe nhất để chửi mắng hắn.

Về chuyện này, hắn được xem là người có kiến thức rộng rãi đã có thể giữ vững vẻ mặt bình tĩnh dù núi Thái Sơn có sập xuống.

Cho nên, tiểu cô nương này không có ác ý, một tiếng "Bạo quân ca ca" ngọt ngào, đơn giản như tiếng trời cực kỳ dễ nghe.

Không cho tiểu cô nương gọi như vậy trước mặt người khác là vì trong cung nhiều quy củ. Lỡ như bị người khác bắt được lỗi lầm, nhẹ thì bị đánh gậy, nặng thì mất mạng. Thật không đáng.

Liễu Nhược Thiên nhìn bàn tay khớp xương rõ ràng của Bệ hạ đang nắm chặt tay nàng, gương mặt đỏ bừng.

[Ôi, vì sao Bệ hạ ca ca luôn nắm tay ta? Vì Bệ hạ ca ca là phu quân của ta sao?]

[Trong thoại bản có nói, giữa phu thê sẽ nắm tay còn hôn môi, hôn môi rồi sẽ sinh búp bê...]

Nghe giọng nói tiểu cô nương ngọt ngào, Lục Nhận Cổ đã cảm thấy tâm trạng thoải mái.

Đang nghe hào hứng dạt dào, nào ngờ nghe được mấy từ ngu ngơ dũng mãnh này.

Sợ tiểu cô nương lại hiểu lầm điều gì đó không nên, Lục Nhận Cổ ho nhẹ một tiếng rồi buông lỏng bàn tay trắng nõn của nàng ra.

Nghĩ đến những điều kỳ lạ liên tiếp xảy ra trong đêm nay, Lục Nhận Cổ dịu dàng từ tốn nói, mong muốn dẫn dắt tiểu cô nương để hỏi rõ những nghi hoặc trong lòng hắn.

"Liễu mỹ nhân, ngươi còn nhớ khi còn bé ngươi đã bị lạc như thế nào không, sao lại đến Thôn Hưng Sơn? Ngươi ở Thôn Hưng Sơn nhiều năm như vậy, có gặp được người hay chuyện kỳ lạ gì không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc