Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cảm giác nhẹ nhàng khi được giải thoát lúc nãy, trong khoảnh khắc này như tan biến, không còn sót lại điều gì.
Thuật đọc tâm vẫn còn?
Ngay sau đó, hắn chợt nhớ ra điều gì đó bèn quay đầu nhìn tiểu cô nương đang im lặng, ngoan ngoãn quỳ bên cạnh.
Khi thẳng thắn thú nhận mình không biết nhiều chữ, trong lòng Liễu Nhược Thiên lo lắng không yên sợ bị bạo quân Bệ hạ trách phạt.
Nhưng hắn lại nói: "Không sao" .
Nghe thấy hai chữ đó, ánh mắt của Liễu Nhược Thiên không rời khỏi khuôn mặt của Lục Nhận Cổ.
Thì ra bạo quân ca ca không chỉ có khuôn mặt đẹp mà con người cũng tốt.
Khi Lục Nhận Cổ nhìn về phía nàng thì phát hiện tiểu cô nương lại ngơ ngác nhìn hắn. Đôi mắt long lanh sáng rực.
Toàn Phúc và Trâu Khất đưa mắt nhìn theo ánh mắt của Bệ hạ. Ánh mắt cũng dừng trên người Liễu mỹ nhân.
[Theo lời Toàn Phúc vừa rồi Bệ hạ đau đến mức suýt ngất đi nhưng giờ lại không sao cả. Chẳng lẽ... là Liễu mỹ nhân đã làm gì đó với Bệ hạ?]
Trâu Khất nhìn về một góc tối trong điện, một bóng đen xuất hiện như u linh dùng tay ra hiệu rồi khẽ lắc đầu. Sau đó lại biến mất không tung tích.
[Mọi thứ vẫn bình thường, không có chuyện gì đáng ngờ xảy ra sao?]
Lục Nhận Cổ đã rất chắc chắn cái thuật đọc tâm khó chịu này vẫn còn.
Nhưng khác với những ngày trước, lúc này trong tai chỉ còn tiếng của hai người mà không còn tiếng ồn ào hỗn tạp khác nữa.
Vì vậy, dù hai người đồng thời nói chuyện liên tục nhưng vẫn không khiến người ta khó chịu như trước kia.
Nhưng vì sao Liễu mỹ nhân lại yên tĩnh như thế?
Lục Nhận Cổ thông minh bẩm sinh, chỉ cần nghĩ sơ qua những việc đã xảy ra trước đó đã đoán được một khả năng có thể xảy ra.
Hắn cũng không do dự, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của tiểu cô nương.
Không nắm trọn bàn tay, hắn chỉ giữ lấy vài đầu ngón tay mềm mại và thon thon của tiểu cô nương.
Đúng như trong lòng hắn nghĩ, giọng nói mềm mại, ngọt ngào lại vang lên trong tai.
[Vì sao bạo quân ca ca lại nắm tay ta?]
[Tay bạo quân ca ca lạnh quá, chẳng lẽ muốn mình giúp ca ca ủ ấm sao?]
Nghĩ như vậy, Liễu Nhược Thiên cũng làm như vậy.
Nàng đặt kinh thư lên sập, quỳ gối dịch tới phía trước, hai tay nắm lấy bàn tay to lớn của Lục Nhận Cổ, xoa xoa vài cái rồi đưa lên miệng.
"Hà hà, hà..."
Nàng ôm tay của Lục Nhận Cổ vừa xoa đi xoa lại vừa hà hơi.
Hơi thở của thiếu nữ thơm như lan mang theo hơi ấm phả trên bàn tay lạnh giá của Lục Nhận Cổ, nóng như thiêu đốt, cháy lan vào trong lòng hắn.
Hắn nhanh chóng trở tay nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn đang xoa xoa hà hơi kia, ngăn nàng tiếp tục hành động thân mật đó.
Hai người đang đứng dưới đất tận mắt chứng kiến cảnh ấy, trong lòng dậy lên những suy nghĩ khác nhau.
[Ái chà chà, Bệ hạ từ nhỏ đến lớn chưa từng thân mật với cô nương nào như thế này đâu. Tối nay e là Liễu mỹ nhân này sẽ được lưu lại sủng hạnh rồi, phải mau sai người chuẩn bị nước ấm mới được.]
[Cơn đau đầu của Bệ hạ đã qua. Hoàng thất lại có hy vọng về con nối dõi. Đúng là tin vui lớn!]
Toàn Phúc vui mừng khôn xiết. Hai tay xoa xoa hào hứng. Đôi mắt vốn đã không to vì vui mừng mà càng nheo tít lại.
Khác với Toàn Phúc, Trâu Khất lại hơi lo lắng.
[Vị Liễu mỹ nhân này là nữ nhi của Liễu Thừa tướng, cư xử khá kỳ lạ còn chưa rõ lai lịch thực sự. Chẳng lẽ Bệ hạ định sủng hạnh nàng ấy ngay đêm nay sao?]
[Có điều tối nay tinh thần Bệ hạ rất tốt. Một nữ tử tay trói gà không chặt chỉ sủng hạnh thôi chắc cũng không gây ra chuyện gì lớn.]
[Nhưng vẫn còn vài tên thích khách chưa bắt được nên tăng cường canh phòng ở cung Trường Ninh. Đừng làm phiền việc tốt của Bệ hạ. Dù sao đây cũng là lần đầu Bệ hạ sủng hạnh nữ nhân. Đừng để Bệ hạ mất hứng.]
Nghe hai người đã sắp xếp rõ ràng cho đêm nay của hắn, Lục Nhận Cổ liếc họ một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


