Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Vừa nghe Lục Nhận Cổ hỏi vậy, Liễu Nhược Thiên lập tức trở nên cảnh giác.

Mặc dù không có ai cũng không có yêu quái nào dạy bảo nàng cả. Nhưng nàng đã làm người nhiều năm như vậy cũng hiểu rõ thái độ của nhân loại đối với yêu quái.

Sợ hãi, hận thù, muốn tránh càng xa càng tốt.

Mặc dù đại đa số người sống ở trên đời này chưa từng được nhìn thấy yêu quái cũng chẳng có chút hiểu biết gì về yêu quái cả. Nhưng nhiêu đó cũng không thể cản được việc họ sẽ lôi yêu quái ra để dọa đám trẻ con bất cứ lúc nào.

Khi còn nhỏ, mẫu thân nàng đã từng dọa nàng rằng: "Thiên Thiên à, ngoan nhé con. Đừng chạy ra ngoài khi trời tối nhé. Nếu không thì đám yêu quái ở trên núi kia sẽ xuống để ăn thịt con đó."

Nàng rất muốn nói với mẫu thân rằng không phải yêu quái nào cũng sẽ ăn thịt người. Nhất là những yêu quái nhỏ bé như nàng thì lại càng không.

Nhưng nàng không dám nói.

Bởi vì mẫu thân nàng đã từng nói rằng nếu bắt được yêu quái thì người ta sẽ thiêu nó đến chết.

...

Liễu Nhược Thiên ngồi yên mà trong lòng chộn rộn vô cùng. Cái đầu nhỏ vô dụng của nàng đang suy nghĩ đủ điều. Nàng đang suy nghĩ xem trả lời như nào sẽ an toàn nhất.

Thấy khuôn mặt nhỏ của nàng đầy vẻ lo toan và vướng mắc dường như đang gặp khó khăn gì đó. Lục Nhận Cổ không thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc sau, Liễu Nhược Thiên nói: "Bệ hạ, lúc thần thiếp rời đi thì vẫn còn quá nhỏ, nhiều chuyện đã không còn nhớ rõ nữa rồi."

Mặc dù rất tò mò không biết bây giờ tiểu cô nương này đang nghĩ gì nhưng Lục Nhận Cổ vẫn khống chế được bàn tay đang muốn vươn ra của mình.

Dư âm đến từ lời nói như sói như hổ vừa rồi của tiểu cô nương này có hơi mạnh mẽ. Khiến ánh mắt của hắn không tự chủ được mà rơi vào đôi môi hồng hào mềm mại của nàng.

Hôn nhau có thể sinh ra búp bê...

Nàng thật là ngốc. Chắc hẳn không có ai dạy cho nàng về chuyện nam nữ trước khi nhập cung.

Đôi mắt to của tiểu cô nương chớp chớp để lộ sự bất an trong lòng.

Tuy không biết tiểu cô nương này đang lo lắng về điều gì nhưng khi Lục Nhận Cổ nhìn thấy đôi mắt nai nhỏ đẫm nước kia thì cũng không kiềm lòng được, ân cần nói: "Không sao, nói cho trẫm biết những gì mà nàng còn nhớ đi."

Liễu Nhược Thiên gật đầu: "Thần thiếp nghe phụ thân và mẫu thân nói rằng đã tìm thấy thần thiếp ở bên vệ đường. Khi được tìm thấy, thần thiếp đã sắp chết cóng rồi, chỉ còn một hơi thở nữa thôi. Họ đã tiêu hết tiền trong nhà để mời đại phu kê thuốc, khó khăn lắm mới cứu được thần thiếp."

Chỉ có điều tiểu cô nương chỉ còn một hơi thở kia đã mất từ ​​lâu còn nàng thì tái sinh vào thân thể đó để sống tiếp.

"Mẫu thân thần thiếp nói lúc đó thần thiếp chỉ lớn bằng chừng này thôi." Liễu Nhược Thiên nói rồi giơ hai bàn tay nhỏ ra, ước lượng một khoảng cho Lục Nhận Cổ nhìn.

Nhìn vẻ ngây thơ của tiểu cô nương ngồi trước mặt mình, Lục Nhận Cổ gật đầu, hỏi: "Từ nhỏ đến giờ nàng có gặp phải chuyện gì kỳ lạ không?"

Trong suốt những năm qua, thuật đọc tâm của hắn chưa từng gặp phải rào cản.

Tất cả những người mà hắn gặp nếu ở trong phạm vi ba trượng thì hắn luôn luôn nghe được suy nghĩ của họ, chưa từng có ngoại lệ.

Chỉ có Liễu mỹ nhân này là khác với người thường. Hắn phải chạm vào người nàng thì thuật đọc tâm mới có tác dụng.

Ngoài ra, cơn đau đầu của hắn cũng giảm đi một cách kỳ diệu. Tiếng ồn ào trong tai hắn cũng biến mất một cách thần kỳ. Tất cả những điều này xảy ra dường như là do sự xuất hiện của nàng.

Hắn không tin tiểu cô nương này không có gì kỳ lạ.

Vì vậy, hắn muốn hiểu sâu vấn đề. Hắn phải hỏi cho rõ ràng.

Nhưng khi hắn vừa nói xong, tiểu cô nương này đã xua tay và nói: "Không có, thần thiếp chưa từng gặp phải chuyện gì kỳ lạ cả."

Ăn phải nấm độc nhưng không chết. Dùng nước bọt của mình thì có thể chữa bệnh. Những điều này nàng không thể nói với ai, không một ai có thể biết được.

Trong cuốn sách mà Xảo Lan đã từng đọc cho nàng nghe. Có một chàng thư sinh nghèo túng không một xu dính túi đến cả thê tử cũng không cưới nổi. Chàng đã cứu một tiểu hồ ly bị trúng tên và đang hấp hối ở trên núi.

Sau khi vết thương của tiểu hồ ly lành lại Nó đã biến thành người để đền ơn và gả cho chàng thư sinh nghèo. Đôi phu thê này ân ái vô cùng.

Sau khi tiểu hồ ly mang thai, nó không muốn tiếp tục lừa dối chàng thư sinh nữa nên đã thú nhận thân phận thực sự của mình với chàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc