Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tiểu ca ca, huynh đã chết rồi à?”
Trên núi, cơn mưa xuân qua đi, dưới lớp cành khô lá úa mọc lên rất nhiều nấm màu sắc rực rỡ.
Một bé trai khoảng tám chín tuổi, thân hình gầy yếu quỳ rạp trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền không nhúc nhích.
Trong tay bé trai nắm chặt một con dao găm nhỏ. Trên tay cầm màu đen khảm một viên đá quý màu đỏ, lưỡi dao sắc bén lóe hàn quang.
Bé trai nằm nghiêng lộ ra nửa khuôn mặt, ngũ quan vô cùng tinh xảo.
Trên gò má tái nhợt dính vết máu càng khiến cho vẻ tuấn mỹ hiếm thấy kia tăng thêm một chút quỷ dị.
Ngồi xổm bên cạnh cậu bé là một cô bé trắng trẻo xinh xắn chừng bốn năm tuổi.
Cô bé cõng giỏ tre nhỏ sau lưng, bên trong có rất nhiều nấm xinh xắn đủ loại màu sắc.
Cô bé nghiêng đầu nhỏ nhìn gương mặt tái nhợt của bé trai, mặt nhỏ đầy lo lắng hỏi: “Tiểu ca ca?”
Bé trai vẫn không hề đáp lại.
...
...
Cô bé chớp chớp đôi mắt đen láy sáng trong, vươn bàn tay ngắn nhỏ để dưới mũi của bé trai xem xét.
Sau đó, mi mắt cong cong: “Vẫn còn sống.”
Cô bé đứng dậy đặt giỏ tre từ trên lưng sang một bên lại ngồi xổm xuống nắm lấy bả vai của bé trai rồi dùng hết sức lật cậu bé lại.
Cô bé giơ tay lên, trên bàn tay nhỏ bụ bẫm dính đầy máu đỏ tươi.
Đẫm máu, đáng sợ.
Nhưng cô bé không hề kinh hoảng cũng không sợ hãi chỉ hơi cau mày không vui rồi cúi đầu kiểm tra.
Phần áo ở bả vai bị rách, lộ ra mấy lỗ thủng đẫm máu, máu tươi ào ạt ứa ra ướt đẫm quần áo màu đen.
“Bị thương rồi.” Cô bé duỗi tay muốn nâng bé trai lên: “Tiểu ca ca, Thiên Thiên đưa huynh về nhà.”
Tay nhỏ chân nhỏ sức lực quá yếu, thử hai lần cũng vô ích.
Cô bé quay đầu lại về một phía gọi: “Đại Mao ca, ở đây có người bị thương, Thiên Thiên không nâng được!”
Giọng nói ngọt ngào mềm mại, theo gió núi bay xa.
Nhưng hồi lâu chỉ có tiếng chim hót trùng kêu chứ không thấy tiếng người đáp lại.
Cô bé lau vết máu trên tay vào bụi cỏ cạnh đó: “Không sợ, Thiên Thiên sẽ cứu huynh.”
Vừa đắng vừa chát khiến khuôn mặt nhỏ của cô bé nhăn lại.
Cô bé phồng má lên nhai vội thành từng miếng nhỏ rồi nhổ ra, đắp ở những vết thương trên bả vai cậu bé.
Sau đó cô bé ngồi bệt dưới đất dùng hết sức ôm đầu bé trai vào trong lòng ngực của mình.
“Tiểu ca ca đừng sợ, chỉ một lát là huynh sẽ ổn.”
Đang lẩm bẩm thì bụi cỏ phía trước truyền đến tiếng sột soạt.
Ngước nhìn theo thì thấy một con sói xám còn chưa trưởng thành.
Sói xám đứng yên nhe răng nanh sắc nhọn ra gầm nhẹ, tạo tư thế tấn công hai người.
Trên lông cổ của sói xám đầm đìa máu tươi hình như bị vũ khí sắc bén cứa trúng.
Cô bé nhìn con dao găm mà cậu bé vẫn đang nắm chặt trên tay đã hiểu ra.
Cất tiếng nói: “Ngươi cắn tiểu ca ca bị thương nên tiểu ca ca cũng làm ngươi bị thương.”
Sói xám lại gầm nhẹ lần nữa.
Cô bé vẫy tay: “Ngươi đừng làm huynh ấy đau, ta trị thương cho ngươi được không?”
Sói xám rên rỉ một tiếng, loạng choạng bước tới, máu rơi từng giọt từng giọt trên mặt đất rồi thấm dần xuống bùn.
Nó đi vòng quanh hai người một vòng, sau đó dí sát mũi vào cô bé ngửi.
Cô bé tiện tay cầm một nắm cỏ khổ đinh vung vẩy về phía sói xám, ánh mắt non nớt vô tội tràn đầy chân thành nói: “Ta sẽ không làm ngươi đau đâu.”
Sói xám cúi đầu xuống ngửi, cúi người ghé vào bên chân cô bé.
“Ngoan nhé, một lát sẽ ổn thôi.”
Cô bé vươn tay xoa đầu sói xám rồi bỏ cỏ khổ đinh vào trong miệng nhai nát, nhổ ra đắp lên trên miệng vết thương vừa sâu vừa dài kia.
Miệng vết thương quá dài, cô bé phải nhai mấy lần khổ đinh mới đắp đủ hết miệng vết thương.
Trong núi rậm rạp, một cô bé nhỏ xíu ôm một cậu bé hôn mê bất tỉnh trong lòng ngực, bên cạnh là một con sói xám nằm ngoan ngoãn.
Cô bé đáng yêu xinh đẹp còn khắp người cậu bé và sói xám đều là máu.
Hình ảnh kia quỷ dị khó tả nhưng lại mang đến cảm giác hài hoà khó giải thích.
Không biết qua bao lâu, cô bé gỡ cỏ khổ đinh trên miệng vết thương của sói xám ra.
Thấy miệng vết thương vừa rồi còn chảy máu không ngừng đã cầm máu, hơn nữa còn có dấu hiệu lành lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















