Nàng ấy hít sâu một hơi, hoàn hồn nhìn về phía Liễu Nhược Thiên.
Chỉ trong chốc lát, tiểu cô nương đã ăn xong ba cái bánh chỉ bạc. Quai hàm phình to, duỗi tay lấy cái thứ tư.
Được rồi, thích ăn thì ăn đi.
Linh Yên cũng không muốn quan tâm nhiều như vậy, hạ giọng nói tiếp: “Tiểu thư, nô tỳ nghe được, Bệ hạ yêu cầu các vị chủ nhân niệm Kinh Địa Tạng.”
Quả nhiên, tiểu cô nương cầm bánh mờ mịt nhìn nàng ấy: “Kinh Địa Tạng, đó là kinh gì?”
Linh Yên: “Siêu độ vong linh.”
Liễu Nhược Thiên cắn một miếng bánh chỉ bạc: “Vì sao Bệ hạ phải nghe kinh này?”
Linh Yên: "Nô tỳ không biết nhưng nghe nói những phi tần bị chém giết kia đều vì niệm kinh không tốt mới khiến cho Bệ hạ chém đầu ngay."
"Cho nên, khoảng thời gian này tiểu thư phải tụng kinh này cho tốt mới được."
Liễu Nhược Thiên không ăn, trợn tròn đôi mắt, ngơ ngốc nhìn Linh Yên rất lâu mới mở miệng. Giọng nói yếu ớt, mềm mại: “Nhưng mà Linh Yên à, ta không biết chữ.”
Linh Yên vỗ ngực: "Vậy..."
Không đợi Linh Yên nói xong. Tiểu cô nương vươn ba ngón tay: "Ta biết gần ba mươi chữ rồi."
Linh Yên nghẹn ngào, tâm vừa chùng xuống lại trỗi dậy, cố gắng cười nói: "... Vậy cũng tốt."
Ba mươi chữ, ít còn hơn không. Ít nhất tiểu thư vẫn biết chữ trông như thế nào.
Nhìn Linh Yên cười khổ, Liễu Nhược Thiên có chút áy náy: "Linh Yên, có phải quá ít không?"
Gia đình nàng là nông hộ, từ đầu vẫn sống ở Thôn Hưng Sơn.
Thôn Hưng Sơn không có học đường. Trong thôn chỉ có một vài phụ mẫu nhìn xa trông rộng mới để cho bé trai trong nhà đi đến học đường trên huyện đọc sách.
Mà phụ mẫu nàng là số ít những phụ mẫu có tầm nhìn xa trông rộng. Bọn họ nói rằng không thể để đại ca và nhị ca giống như họ làm cả đời có mắt như mù.
Vì thế, đại ca và nhị ca đều đi đến huyện học mấy năm. Cho nên sau này, đại ca mới đọc hiểu binh thư. Nhị ca mới có thể buôn bán tính sổ.
Khi đó, nhìn đại ca và nhị ca đi học, Đại Mao ca cũng muốn đi.
Nhưng Lý thúc và Lý thẩm lại không tình nguyện. Họ nói mình đời đời đều là nông dân, đọc sách không có ích gì.
Hơn nữa Đại Mao ca là con lớn trong nhà nếu đi đọc sách thì trong nhà sẽ ít đi một người lao động.
Sau này là phụ mẫu nàng thuyết phục họ rằng công việc trong nhà thì hai nhà cùng giúp đỡ lẫn nhau là được. Tệ nhất là khi họ làm không hết việc thì để bọn nhỏ xin nghỉ về giúp mấy ngày rồi mọi chuyện cũng sẽ kết thúc.
Khi đó nàng mới vài tuổi, không hiểu đọc sách có ích lợi gì.
Nhưng nhìn Đại Mao ca khóc lóc, một mình trốn ở trong phòng thầm lau nước mắt quá đáng thương.
Nàng bèn chạy tới lôi kéo tay Lý thẩm, ngửa đầu nghiêm trang nói công việc của Đại Mao ca sẽ do nàng đến làm.
Vốn dĩ Lý thẩm đã bị phụ mẫu nàng thuyết phục vừa nghe lời nàng nói bèn mừng rỡ ôm nàng vào trong lòng ngực, nói rằng khuê nữ Thiên Thiên đã nói vậy thì đành cho tên tiểu tử thúi kia đi.
Nàng vui sướng chạy tới nói tin tức tốt cho Đại Mao ca. Đại Mao ca mừng rỡ nhảy dựng lên hét lớn.
Bế nàng lên rồi liên tục tung lên trời.
Nàng hơi sợ nhưng cái cảm giác vứt lên lại rơi xuống này rất kích thích. Nàng cũng cười lớn hét lên theo.
Đại ca và nhị ca nghe thấy nàng “kêu thảm thiết” chạy ra đoạt nàng lại rồi đè Đại Mao ca ra đánh một trận.
Lần này Đại Mao ca không đánh trả còn cười vui vẻ.
Đại ca và nhị ca cho rằng huynh ấy điên rồi, buông Đại Mao ca ra rồi bế nàng chạy.
À, đúng rồi. Khi còn nhỏ, đại ca và nhị ca thích nhất dùng tay tạo thành ghế dựa sau đó nâng nàng chạy.
Cuối cùng ba ca ca của nàng kết bạn cùng lên huyện đọc sách mấy năm.
Cũng may Thôn Hưng Sơn cách huyện thành cũng không xa xôi lắm. Mỗi ngày bọn họ học xong về nhà ở vẫn có thể chơi cùng nàng.
Làm tiểu khuê nữ được sủng ái nhất trong nhà nhưng nàng không đi đọc sách.
Bởi vì toàn bộ Thôn Hưng Sơn cũng không có nhà ai để tiểu cô nương đi đọc sách.
Khi đó nàng còn tưởng rằng, tiểu cô nương nhà khác ở nhân gian đều không đọc sách đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

