Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Lúc ba ca ca về nhà đều có ý muốn dạy cho nàng biết chữ.

Nhưng nàng cảm thấy không thú vị nên không học được bao nhiêu.

Sau đó nhà họ dọn tới huyện thành. Hàng xóm nhà nàng họ Lữ cũng là một thương hộ.

Lữ gia có đại cô nương tuổi xấp xỉ nàng, gọi là Xảo Lan. Xảo Lan cả ngày ôm thoại bản. Khi đó nàng mới biết hóa ra cô nương nhà người ta cũng có đọc sách.

Lúc Xảo Lan xem thoại bản rất vui vẻ. Nàng tò mò bèn xin Xảo Lan đọc cho nàng. Cứ như vậy, nàng cũng nghe không ít thoại bản.

Khi đó Xảo Lan còn muốn dạy nàng biết chữ, nói rằng có vài câu khó đọc thành lời tự mình xem mới thấy thú vị.

Nhưng nàng lười, lười cả học. Khi đó có Xảo Lan đọc cho nàng, nghĩ về sau nếu như gả cho Đại Mao ca sẽ xin Đại Mao ca đọc cho nàng là được, hà tất phải phí đầu óc để học.

Nhưng nếu như nàng biết có một ngày vì giữ được đầu mà nàng phải đọc cái Kinh Địa Tạng gì đó thì nàng đã học chữ cho tốt rồi.

Haiz, biết vậy chẳng làm rồi.

Liễu Nhược Thiên gục đầu xuống: "Linh Yên, ta còn có thể cứu chữa sao?"

Nhìn tiểu cô nương lại ủ rũ, Linh Yên cũng không đành lòng nói lời đả kích. Chủ yếu thấy nói cũng vô dụng.

Cắn răng nói: "Có thể cứu chữa! Nô tỳ dạy người. Bây giờ sẽ dạy luôn."

Linh Yên thấp giọng nói: "Tiểu thư, việc người không biết chữ tốt nhất đừng để người khác biết được."

Liễu Nhược Thiên khó hiểu: "Vì sao?"

Không biết chữ chẳng lẽ rất mất mặt sao? Nàng không cảm thấy thế. Những chữ đó vẫn ở đó, nàng chỉ chưa học thôi mà.

Linh Yên đứng dậy, chuẩn bị đuổi những người khác ra ngoài.

Liễu Nhược Thiên suy nghĩ, giữ chặt Linh Yên: "Gọi Linh Chi đến đây đi, để nàng ấy cũng nghe cùng."

Tâm tư Linh Chi đơn giản, tính cách vô tư. Cho dù biết cũng không giúp được gì, Liễu Nhược Thiên cũng không muốn dọa nàng ấy.

Nhưng cân nhắc một lượt tình trạng trước mắt, nàng cảm thấy vẫn nên để Linh Chi biết. Như vậy cơ hội phạm sai lầm sẽ ít đi.

"Như thế cũng tốt." Linh Yên gật đầu.

Phòng trong chỉ còn lại ba chủ tớ, Linh Yên kiên nhẫn giải thích nói: "Tiểu thư, lúc người ở Ngự Hoa Viên, nô tỳ hỏi thăm khắp nơi, bạc tiêu bên ngoài nô tỳ đều nhớ hết, lát nữa sẽ đọc cho người nghe..."

Linh Yên mười bảy, lớn hơn Liễu Nhược Thiên hai tuổi lại lớn lên phủ Thừa tướng đầy rẫy âm mưu. Có thể nói tâm trí thành thục, kiến thức rộng rãi.

Đối mặt với đôi mắt trong trẻo như nước của Liễu Nhược Thiên, Linh Yên không tự giác mà nhẹ giọng nói, kiên nhẫn hơn bình thường kể hết những tình huống đã biết cho nàng nghe.

Tuy mới đến lạ đất lạ người nhưng có tiền có thể sai quỷ đẩy ma. Bỏ được bạc chính là tiền đề giúp nàng ấy nghe được không ít tin tức.

Hiện giờ hậu cung này, các chủ nhân lớn bé có hơn mười vị đều là người mà mấy tháng qua liên tục đưa vào cung.

Ngay từ đầu, các vị mỹ nhân tuổi trẻ như hoa như ngọc các cũng đều có suy nghĩ chiếm được trái tim của Hoàng đế.

Cho dù, bỏ qua thân phận cửu ngũ chí tôn hay tên tuổi chiến thần oai hùng bất phàm đệ nhất Đại Tấn thì đương kim Thánh Thượng chính là mỹ nam tử đệ nhất Đại Tấn.

Chỉ bằng gương mặt kia đã đủ khiến nữ tử trẻ tuổi bọn họ vừa gặp đã yêu, âm thầm mến mộ.

Tuy nhiên Bệ hạ lại là người không hiểu phong tình. Đến nay, chưa từng tuyên triệu bất kỳ phi tần nào thị tẩm.

Ban đêm triệu người tụng kinh là chuyện thường xuyên xảy ra.

Ngay từ đầu, các vị chủ nhân tranh nhau muốn đi. Nếu như vị nào được lật thẻ bài nhất định vui sướng nhảy nhót, trang điểm hoa hòe lộng lẫy rời đi.

Tuy rằng tụng kinh xong đều bị đuổi ra nhưng thâm cung tịch mịch, trong mắt trong lòng các phi tần vẫn ngày càng khao khát được Bệ hạ để ý.

Nhưng tháng này còn chưa quá nửa mà Bệ hạ đã vô duyên vô cớ chém giết nhiều vị phi tần.

Toàn bộ hậu cung đều sợ hãi. Từng người đều từ bỏ ý định tranh sủng đóng cửa không ra, sợ giết đến các nàng.

Hiện giờ hậu cung này, các phi tần đối với Bệ hạ có thể nói là sợ tránh còn không kịp, vốn không tồn tại việc tranh sủng vừa nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc