Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Một y nữ run giọng đáp: “Bẩm Trâu đại nhân, nô tỳ phụng mệnh tới đây ngắt lá ngô đồng để phơi khô làm thuốc.”

Trâu Khất quay đầu lại thấy Lục Nhận Cổ đã đi xa. Lúc này mới lạnh lùng phân phó: “Đứng lên đi, ngày sau đừng có đến đây vào giờ này.” Không chừng ngày mai Bệ hạ lại muốn đi dạo một chút.

Hai y nữ nơm nớp lo sợ vội đáp: “Vâng.”

Trâu Khất xoay người vẫn duy trì khoảng cách ba trượng đi theo sau Lục Nhận Cổ.

Trở lại cung Trường Ninh, Lục Nhận Cổ thay triều phục đi đến điện Thái Hòa đã thấy các triều thần đợi hồi lâu.

Vừa đi vừa phân phó: “Trâu Khất, không cần đi theo trẫm. Ngươi đi điều tra nàng vừa rồi đi.”

“Vâng.” Trâu Khất ôm quyền.

Đợi hai đội Kim Lang Vệ đuổi kịp Bệ hạ. Hắn ta mới xoay người đi về một hướng khác.

Lục Nhận Cổ nhấc chân đi về phía trước đang đi bỗng nhớ ra hình như mình quên mất chuyện gì đó.

Vừa rồi ở trong rừng cây ngô đồng, lúc ở bên cạnh nàng kia hình như có chỗ nào đó không giống bình thường?

Nhưng hắn lại không nghĩ ra chỗ nào khác thường.

Suy nghĩ cả đoạn đường, tới cửa điện Thái Hòa cũng không nghĩ ra.

Thôi. Lục Nhận Cổ lắc đầu, đi vào đại điện trong tiếng hô “Bệ hạ vạn tuế”.

---

Linh Chi khiêng Liễu Nhược Thiên từ Ngự Hoa Viên chạy đông vòng tây thành công bị lạc đường.

Liễu Nhược Thiên vỗ bả vai nàng ấy: “Linh Chi à, chân ta đã ổn. Đặt ta xuống đi.”

“Vâng, tiểu thư.” Linh Chi cẩn thận đặt tiểu thư nhà mình xuống đất. Mắt đầy tin tưởng nói: “Tiểu thư, người nhất định nhớ rõ đường về.”

Nàng ấy rất mạnh mẽ nhưng lại không biết đường.

Nhưng tiểu thư nhà nàng ấy rất lợi hại. Dù đi đâu chỉ cần đi qua một lần đã có thể nhớ rõ rành mạch.

Cho dù đi qua những nơi xa lạ, tiểu thư vẫn có thể tìm được đường.

Liễu Nhược Thiên gật đầu: “Nhớ rõ.”

Linh Chi kiêu ngạo cười: “Nô tỳ biết ngay người nhớ rõ mà.”

Hai người trốn tránh người, cả đường thông thuận trở về cung Túy Hoa.

Thấy hai người bình yên vô sự trở về, Linh Yên đang nôn nóng chờ đợi định chuẩn bị ra ngoài tìm người thở phào nhẹ nhõm tiến lên đỡ tay Liễu Nhược Thiên nghênh đón vào trong.

Đi Ngự Hoa Viên một chuyến lại ngủ một giấc ở trên cây nên tinh thần tiểu nhân sâm sáng láng, tỏa sáng cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống.

Vào cửa cũng không ngồi mà đứng đó uống liên tiếp hai ly trà hoa lài.

Hương thơm thanh nhã, vị tươi mát. Uống hai ly xong càng khiến cả người thêm thoải mái.

Liễu Nhược Thiên yêu thích liếm môi, buông chén trà, hứng thú bừng bừng tham quan cung Túy Hoa.

Sau khi đi dạo trong ngoài rất vừa lòng về phòng nằm trên sập ở noãn các duỗi tay duỗi chân, duỗi eo lười biếng.

Duỗi xong eo, khóe miệng tiểu cô nương cong lên sờ đầu của mình.

Tuy rằng không nhìn thấy nhưng nàng có thể cảm giác được đám lá con của nàng cuối cùng cũng đứng thẳng.

Hoàng cung này cũng không phải vô dụng. Ngự Hoa Viên kia rất tốt.

Thấy tiểu cô nương lười biếng nằm ở trên giường. Hai tay vuốt đầu mình, cười ngây ngốc không ngừng. Lòng Linh Yên chùng xuống. Bánh chỉ bạc trong tay suýt rơi xuống đất.

Tối hôm qua khi nói chuyện, tiểu thư còn rất ổn. Ngoại trừ chưa trải việc đời, tâm tư đơn thuần, không rành thế sự ra cũng không thấy chỗ nào bất thường.

Sao bỗng nhiên thấy hơi ngốc nghếch thế?

Liếc thấy Linh Yên tới. Liễu Nhược Thiên ngồi dậy cười nói: “Ta biết rồi, Linh Yên. Phải chú ý dáng vẻ.”

Nhìn tiểu cô nương chỉ thoáng cái đã ngồi đoan trang xong. Linh Yên chớp mắt hoài nghi vừa rồi mình bị hoa mắt.

Nàng đặt bánh chỉ bạc ở bàn trên sập để sát vào người Liễu Nhược Thiên, nhẹ giọng bẩm: “Tiểu thư, nô tỳ nghe được, Bệ hạ thường xuyên tuyên các vị chủ nhân ở hậu cung đến cung Trường Ninh tụng kinh.”

Liễu Nhược Thiên cắn một miếng bánh chỉ bạc xốp giòn thơm ngọt. Mắt nàng sáng ngay lên. Ăn ngon!

Nàng vừa nhai vừa không chút để ý hỏi: “Tụng kinh? Tụng Kinh gì?”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng ấy đột nhiên nổi lên ý nghĩ: không quan tâm nữa, thích làm gì thì làm đi.

Nhưng nghĩ lại, trước khi chết không thể gặp mặt Đại công tử nên Linh Yên đành phải lấy lại tinh thần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc