Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng nói buồn ngủ mang theo vẻ ngây thơ vô cùng, giống như lông chim nhẹ nhàng gãi vào trong tim Lục Nhận Cổ, khiến hắn thấy ngứa ngáy khó tả.
Cảm giác xa lạ khác thường, Lục Nhận Cổ nhíu mày lại. Mặt có chút không vui.
Hắn giơ tay lên muốn chạm vào khuôn mặt ngây thơ đang ngủ kia.
Đúng lúc này, ngoài bìa rừng truyền đến một tiếng kêu gọi: “Tiểu thư, có người tới!”
Theo giọng nói nhìn lại đã thấy một nha hoàn chạy chậm đến sắp tiến vào trong rừng.
Trâu Khất ở xa ba trượng. Tuy không hiểu vì sao Bệ hạ nhà mình không chém giết cô nương bị tình nghi là thích khách kia mà ngược lại còn đứng ở trước chạc cây nhìn chăm chú hồi lâu.
Nhưng với hiểu biết của hắn ta về Bệ hạ thì cô nương ở trên cây kia chắc chắn có điều đáng ngờ. Hành động của Bệ hạ chắc chắn có ý nghĩa sâu xa.
Nhưng đột nhiên có một nha hoàn lỗ mãng từ đâu sắp xông tới còn sắp va vào Bệ hạ.
Trâu Khất lạnh lùng rút đao, hoạt động chân chuẩn bị tiến lên bắt người.
Nghe thấy tiếng rút đao ra khỏi vỏ, Lục Nhận Cổ thu tay duỗi ở không trung về. Thân hình chợt lóe tới rồi bên cạnh Trâu Khất, nhẹ giọng nói: “Bỏ đi.”
Sau đó điểm nhẹ mũi chân nhảy mấy cái trên cây, ẩn thân ở bên trong tán cây xanh um.
Trâu Khất thấy thế cũng tung người nhảy vào trong cây.
Linh Chi chạy chậm đến dưới tàng cây, giơ tay nhẹ nhàng đẩy Liễu Nhược Thiên: “Tiểu thư, tỉnh mau.”
“Hả?” Liễu Nhược Thiên ngẩng đầu mờ mịt nhìn Linh Chi.
Linh Chi đỡ cánh tay nàng, sợ nàng ngã xuống: “Có người đi về phía này. Chúng ta cũng nên trở về thôi.”
Liễu Nhược Thiên ngồi thẳng người, ôm thân cây. Dựa vào sự giúp sức của Linh Chi trượt từ trên cây xuống dưới.
Động tác có chút vụng về nhưng lại khá thành thạo dường như việc leo cây là chuyện ngày thường vẫn làm.
Hai đùi quắp vào nhau khá lâu khiến chân thấy hơi tê dại. Lúc vừa chạm đất, chân tiểu cô nương giống như bị kim đâm bất ngờ ngồi bệt xuống đất.
Nàng khẽ nhe răng nhếch miệng kêu "ai u" một tiếng, duỗi tay ấn vào chân.
Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần, Linh Chi nôn nóng nói: “Tiểu thư, người tới rồi. Người có thể đi được không?”
Nghĩ đến việc Linh Yên nói, ở trong cung phải cố gắng hết sức chạm mặt người khác nên Liễu Nhược Thiên giơ tay về phía Linh Chi: “Đỡ ta một cái.”
Linh Chi khoác tay Liễu Nhược Thiên lên vai mình. Một tay khác đỡ lấy eo nàng, nâng người lên.
Nhưng chân Liễu Nhược Thiên vẫn còn tê không thể đi nhanh được.
Linh Chi quay đầu lại nhìn thoáng qua bóng người lờ mờ đã xuất hiện ở bên cạnh rừng cây.
Dưới tình thế cấp bách, nàng ấy dùng sức vác tiểu thư nhà mình đang như một con tôm chân mềm lên đầu vai rồi chạy thật nhanh.
Linh Chi nhìn gầy gò nhưng trước khi bị bán vào Liễu gia từng là nha hoàn chuyên làm việc nặng cho một gia đình giàu có trong huyện.
Gánh nước, chặt củi, khiêng bao tải. Những việc nặng nhọc đều từng trải qua. Vì làm nhiều nên đã rèn luyện bản thân thành khỏe mạnh như bây giờ.
Ở Liễu gia ăn ngon uống tốt suốt một năm, nàng ấy đã cao lớn hơn rất nhiều. Thân thể càng rắn chắc.
Hiện giờ khiêng tiểu cô nương nhỏ nhắn nhà mình chẳng khác gì chơi đùa, nhanh như chớp đã chạy được rất xa.
Mà tiểu cô nương trên vai nàng ấy không hề kinh hãi mà còn che miệng ngáp một cái.
Tư thế của hai chủ tớ ăn ý vừa nhìn đã biết đây không phải lần đầu tiên bị khiêng.
Lục Nhận Cổ ở trên cây tận mắt thấy cảnh này, thật sự không thể kiềm chế được khóe miệng giật giật.
Lục Nhận Cổ buông thân cây, đáp nhẹ xuống đất. Hai tay chắp sau lưng đi lại hướng lúc hắn đến đây.
Trâu Khất cũng hạ xuống đất theo, nhìn về phía hai cung nữ nâng sọt tre đi tới lạnh giọng hỏi: “Phía trước là ai?”
Hai cung nữ vừa đi vừa nói chuyện vẫn chưa phát hiện ra rừng cây có người.
Nghe tiếng ngẩng đầu thấy là tổng chỉ huy sứ Kim Lang Vệ sợ tới mức ném sọt sang bên. Đồng thời quỳ xuống đất chào hỏi: “Xin chào Trâu đại nhân, bọn nô tỳ là y nữ ở Thái Y Viện.”
Giọng Trâu Khất lạnh băng: “Vì sao tới đây?” Quấy rầy Bệ hạ tìm tòi nghiên cứu tiểu cô nương cổ quái kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


