Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Nhận Cổ vẫy tay. Trâu Khất lặng lẽ bước tới dùng mắt hỏi có chuyện gì không ổn.
Lục Nhận Cổ hơi hất cằm ra hiệu cho Trâu Khất nhìn cục màu xanh treo trên cành cây trước mặt: "Đi nhìn xem đó là cái gì?"
Trâu Khất nhìn theo hướng Lục Nhận Cổ chỉ thì thấy trên một chạc cây ngô đồng to khỏe mọc nghiêng cách đó bảy tám trượng, dưới tán lá cây xanh um tươi tốt có treo một vật màu xanh không rõ.
Tập trung nhìn kỹ mơ hồ có thể nhận ra “thứ” trong miệng Bệ hạ hình như là một người?
Nhìn màu sắc quần áo có lẽ là một nữ nhân?
Nhưng vào sáng tinh mơ, trong rừng cây hẻo lánh, ai sẽ nấp ở trên cây chứ?
Chẳng lẽ lại là kẻ không biết sống chết nào đó an bài thích khách. Biết được Bệ hạ sẽ đến Ngự Hoa Viên tản bộ nên mai phục tại nơi này trước?
Trong phút chốc, trong đầu Trâu Khất hiện lên những cảnh ám sát khác nhau mà Bệ hạ đã gặp suốt một năm qua từ khi đăng cơ.
Hạ độc, bắn tên lén, vu cổ, chú thuật...
Tất cả những thủ đoạn đê tiện bỉ ổi có thể tưởng tượng được đều xuất hiện ùn ùn không dứt.
Mỗi ngày ứng phó với ám sát đã là chuyện thường ngày ở Kim Lang Vệ. Họ đã không còn quá ngạc nhiên nữa.
Nhưng nửa nấp nửa không ở trên cây như vậy lại là lần đầu tiên gặp phải.
[Bệ hạ đã hiện thân mà người này vẫn chưa phát hiện. Chẳng lẽ tên thích khách này hơi ngốc à? Hay là có thủ đoạn mới mẻ gì nhỉ?]
[Ngược lại mình muốn nhìn coi, rốt cuộc những người này có thể chơi trò mới mẻ gì đây.]
[Ngoài ra, có lẽ cần chỉnh đốn lại cung Trường Ninh rồi.]
Mặt Trâu Khất lạnh lùng, phóng nhẹ bước chân về trước. Tay từ từ rút đao ra.
[Trước đây, nếu ban ngày gặp phải thích khách thì Bệ hạ cũng lười liếc mắt đều giao lại cho Kim Lang Vệ ứng phó. Sao hôm nay lại tự mình tiến lên xem xét nhỉ?]
[Ban đêm mỗi khi bị ám sát đều do Bệ hạ tự mình xử quyết. Ta chỉ có thể đứng cạnh nhìn. Nếu ban ngày Bệ hạ mà cũng tự mình động thủ thì chức tổng chỉ huy sứ Kim Lang Vệ này của ta chẳng phải thành phế vật à? Không bằng cho heo ăn luôn là xong.]
Ồn ào.
Lục Nhận Cổ đi phía trước nhíu mày giơ tay vẫy về phía sau. Ý bảo Trâu Khất không cần đi theo.
Trâu Khất dừng bước, chờ cách Lục Nhận Cổ ba trượng. Lúc này mới nhấc chân đuổi theo.
Theo khoảng cách càng ngày càng gần, Lục Nhận Cổ thấy rõ.
Thứ nằm bò trên chạc cây. Không, phải nói là quấn lấy là một cô nương.
Một tiểu cô nương mặc quần áo màu xanh dùng cả tay lẫn chân, quấn chặt ở trên thân cây đang nằm mơ giấc mộng đẹp.
Giữa hè, cho dù là sáng sớm thì nhiệt độ không khí vẫn nóng bức.
Tuy có bóng cây che khuất nhưng gò má trắng nõn kia vẫn ửng hồng tựa như thoa phấn má.
Một gương mặt bé bằng bàn tay ghé vào trên thân cây bị thân cây ép, gò má hơi trề ra. Môi hồng hé mở rất đáng yêu.
Lục Nhận Cổ khẳng định người này không phải là thích khách mà Trâu Khất đang nghĩ.
Thân hình nhỏ yếu không hề có võ công.
Hơn nữa, nào có thích khách như vậy. Người khác đi đến trước mặt nàng mà vẫn chưa phát hiện ra.
Nếu không phải thích khách mà có thể xuất hiện ở trong Ngự Hoa Viên lại không ăn mặc như cung nữ thì chính là nữ nhân mà những thần tử kia cố nhét vào cung của hắn.
Chỉ không biết là nữ nhi nhà ai dạy ra mà lại không biết gì như đứa trẻ thế này. Nằm cuộn tròn ở trên cây không biết lễ nghĩa gì.
Hai chân nhỏ dưới làn váy xanh lục rộng móc vào nhau. Hai tay ôm chặt lấy chạc cây, dù ngủ thiếp đi cũng ổn định vững chắc.
Cảnh tượng này, thực sự khiến người ta hơi khó diễn tả.
Lục Nhận Cổ im lặng một lát, cất tiếng hỏi: “Ngươi là người phương nào? Vì sao lại ở đây?”
Giọng nói trầm thấp mang theo chút mỏi mệt vì trắng đêm chưa ngủ.
Bị hỏi tận nơi mà đôi mi như cánh bướm của thiếu nữ kia chỉ hơi rung động vài cái. Mắt cũng chưa mở.
Chỉ có môi hồng lúc đóng lúc mở cất giọng mềm lại, mơ hồ lẩm bẩm: “Linh Chi ngoan. Ta ngủ tiếp một lát.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


