Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Linh Yên rất tốt nhưng nàng ấy kiểm soát quá nhiều. Kể cả khi nàng bước những bước dài thì nàng ấy cũng sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở nàng chú ý phép tắc.

Nghĩ đến còn cả đống việc phải làm, Linh Yên gật đầu: "Vậy thì ta về trước đây."

Trời vẫn còn sớm, rừng ngô đồng này lại nằm ở góc khuất.

Theo lời Hỉ Công công, vào thời điểm này thường có rất ít người đến Ngự Hoa Viên nên để tiểu thư ở lại đây thêm một lúc cũng không sao.

Linh Yên nghiêm túc căn dặn Linh Chi một vài thứ rồi mới vội vã rời đi.

Sau khi Linh Yên rời đi, Liễu Nhược Thiên phấn khởi chạy đến một cây ngô đồng rồi vui vẻ trèo lên cây: "Linh Chi, mau đến giúp ta một tay."

"Vâng, tiểu thư." Linh Chi, người chỉ nghe lời tiểu thư nhà mình đã chạy nhanh về phía trước ôm lấy chân Liễu Nhược Thiên rồi đỡ nàng lên cành cây.

Liễu Nhược Thiên ngồi trên cành cây, dựa vào thân cây, giơ tay lên trời.

Một con chim sẻ mỏ sáp bay tới kêu chíp chíp đậu trên bàn tay mảnh mai trắng nõn như ngọc của nàng.

Liễu Nhược Thiên híp mắt mỉm cười.

Ánh nắng của buổi sáng mùa hè chiếu qua tán cây thật ấm áp dễ chịu.

Ngồi trên cây một lúc, Liễu Nhược Thiên cảm thấy hơi buồn ngủ. Nàng cúi đầu nhìn Linh Chi nói: "Linh Chi, ta chợp mắt một chút. Ngươi ra phía trước cổng Nguyệt Lượng trông chừng. Nếu có người đến thì gọi ta."

"Vâng, tiểu thư." Linh Chi không nói gì đi đến bìa rừng.

Liễu Nhược Thiên chống vào thân cây, ngồi trên cành cây, chậm rãi nằm xuống.

Tay chân nàng ôm chặt cành cây ngáp dài, lông mi rung rung rồi từ từ nhắm mắt lại.

...

Bên trong cung Trường Ninh, ánh nắng ban mai sáng chói len qua cửa sổ chiếu vào trong điện.

Lục Nhận Cổ bị cơn đau đầu hành hạ cả đêm không ngủ đang ngồi trên sàn cạnh giường. Mặt mệt mỏi, vạt áo trong màu đen hở ra, mái tóc đen dài xõa tung khắp người.

Dưới chân hắn, có mấy bình rượu lăn lóc khắp sàn. Tất cả đều cạn sạch.

Tiếng bước chân vang lên bên ngoài.

Giọng nói the thé của đại thái giám Toàn Phúc vang lên cùng với tiếng nức nở: "Trâu đại nhân, ngài đã đến rồi. Tối qua Bệ hạ đau đầu dữ dội. Nô tài muốn vào hầu hạ nhưng người không cho. Người cũng không cho gọi thái y đến. Một mình ngồi đó uống rượu cả đêm. Ngài mau vào trong xem thử đi."

Trâu Khất vội vã đi vào. Cau mày nhìn người ngồi dưới đất nói: "Bệ hạ."

"Trâu Khất, ngươi đến rồi à?" Lục Nhận Cổ ngẩng đầu lên, mặt tái nhợt mỉm cười.

Trâu Khất: "Bệ hạ, bên ngoài trời nắng đẹp. Người có muốn ra ngoài đi dạo không?"

Lục Nhận Cổ đưa tay ấn vào thái dương. Giọng nói khàn khàn đầy mệt mỏi: "Cũng được."

Dù là buổi sáng nhưng ánh nắng giữa mùa hè vẫn khá gay gắt.

Lục Nhận Cổ mặc đồ đen cảm thấy hơi lạnh khắp người đang dần tan biến.

Hắn giơ tay lên đón nắng. Mắt hơi nheo lại.

Những ngón tay lạnh ngắt suốt đêm cuối cùng cũng ấm lên.

Đứng một lúc, hắn nhấc chân lên bước đi trong vô định.

Nhiều năm trước, thính giác của hắn đã xuất hiện bất thường sau khi bị sét đánh.

Hắn có thể nghe thấy tiếng lòng của mọi người cũng như tất cả những tiếng động nhỏ, ồn ào không ngớt.

Chính vì vậy mà hắn thường xuyên bị đau đầu dữ dội.

Nhất là vào ban đêm, tiếng ồn còn lớn hơn ban ngày.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, đủ loại ma quỷ và tiếng sói tru sẽ tràn vào tâm trí hắn mà không thể kiểm soát được khiến đầu hắn như muốn nổ tung.

Nhiều năm trôi qua, dù đã tìm đến nhiều danh y nổi tiếng ở khắp nơi nhưng vẫn không thể chữa khỏi.

Lúc này, mặt trời chiếu sáng rực rỡ. Tất cả yêu ma trong tâm trí hắn cũng biến mất.

Bên tai chỉ có tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng cùng tiếng lá xào xạc trong gió.

Đối với hắn đó là sự yên bình.

Hắn thèm khát sự ấm áp của thời khắc này, không muốn từ bỏ khoảng thời gian yên bình như thế.

Biết rõ rằng sắp phải thượng triều nhưng hắn vẫn không có ý định rời đi mà cứ thong thả bước về phía trước.

Hai người cao lớn chân dài bất tri bất giác đi qua cả Ngự Hoa Viên, bước vào một khu rừng ngô đồng rậm rạp.

Đang đi, Lục Nhận Cổ đột nhiên dừng lại giơ tay lên.

Thấy vậy, Trâu Khất đang đi theo sau cách đó ba trượng vội vàng dừng lại. Tay đặt lên chuôi kiếm ở thắt lưng, cảnh giác nhìn xung quanh nhưng không thấy có gì bất thường.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc