Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cửa hàng và điền trang của Lâm thị có điều động một vài quản sự, tất cả diễn ra trong lặng lẽ. Trong Trúc Tuyết Quán cũng yên tĩnh hơn thường lệ.
Lâm thị ngồi trước gương trang điểm, sau lưng là Nhẫn Đông ngày càng trầm mặc ít nói. Nàng thường thất thần, phải đợi thiếu phu nhân lặp lại yêu cầu vài lần mới nghe lời mà làm.
Sự chậm chạp và ngốc nghếch này lại không khiến Lâm thị khó chịu.
Nàng ta nhìn khuôn mặt gầy guộc của Nhẫn Đông, mỉm cười, cầm một đóa hoa châu lên và hỏi một cách hờ hững: “Ngươi thấy nếu là Cố Khuynh làm thông phòng của Ngũ gia thì thế nào?”
Nhẫn Đông chỉ vừa nghe thấy hai chữ “Ngũ gia” đã sợ đến mềm nhũn cả chân, “Rất… rất tốt, Cố Khuynh xinh đẹp, thông minh, thích hợp hơn bất cứ ai… rất rất thích hợp.”
Lâm thị chống cằm nhíu mày, đôi môi đỏ cong lên: “Còn ngươi thì sao? Ngươi cũng tận tâm dịu dàng, quần áo gửi đến cho gia đều do ngươi thêu đấy.”
“Xin thiếu phu nhân tha mạng, nô tì không dám!” Nhẫn Đông nghe vậy liền “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất, mặt ngơ ngác.
Lâm thị thấy nàng luống cuống sợ hãi, bật cười đến rơi nước mắt.
“Được rồi, được rồi, xem cái dáng vẻ kém cỏi của ngươi kìa! Lui ra ngoài, gọi Cố Khuynh vào đây cho ta.”
Trong phòng ánh sáng mờ nhạt, chút nắng ban mai không rực rỡ chiếu qua cửa sổ, lò hương tỏa ra làn khói mỏng, hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa.
Từ khi tin tức muốn chọn người hầu hạ Tiết Thịnh lan ra, bên cạnh nàng ta có rất nhiều người rục rịch, duy chỉ có thái độ của Cố Khuynh là vẫn chưa rõ ràng.
Nàng sẽ không dễ dàng cho phép kẻ khác động đến Tiết Thịnh, phá hoại cuộc hôn nhân mà nàng ta đã giữ gìn hết sức. Người được chọn phải vô cùng cẩn trọng.
Cố Khuynh đến rất nhanh.
Tối qua nàng trực đêm, đến giờ vẫn chưa có thời gian chợp mắt. Vừa cởi áo khoác ra đã bị gọi dậy, nhưng nàng không chút khó chịu, nhanh nhẹn bước vào phòng hành lễ.
Cô nương qua một đêm dài khuôn mặt có phần tiều tụy, đôi mắt hiện chút quầng thâm, nhưng điều đó không làm giảm đi nét đẹp của nàng.
Trong thoáng chốc, Lâm thị cũng từng thoáng cảm thấy một chút ghen tị.
Ghen tị vì nàng đang ở độ tuổi xuân sắc, ghen tị vì nàng có dung mạo trời ban.
“Cố Khuynh, ngồi đây đi.”
Lâm thị vỗ nhẹ lên mép giường bên cạnh, nở nụ cười thân thiện và ấm áp.
Cố Khuynh mím môi, hơi lùi một bước, thái độ cung kính: “Nô tì không dám.”
Hai năm nay, nhờ có Lâm thị cố ý nâng đỡ, Cố Khuynh đã thoát khỏi đám nô tì làm việc nặng, vốn dĩ không phải chuyện dễ dàng. Nàng lại luôn giữ được bình tĩnh, ghi nhớ thân phận của mình, chưa bao giờ vượt quá bổn phận.
Lâm thị hơi khép mắt, lười nhác vuốt ve hoa văn hình hoa mẫu đơn phức tạp trên tay áo, cười nhẹ: “Ngươi đã nghe rồi chứ, sẽ chọn người hầu hạ Ngũ gia. Ta đã hỏi qua không ít người, ai cũng nói ngươi là người phù hợp nhất.”
Nghe vậy, gương mặt tĩnh lặng của Cố Khuynh thoáng run rẩy, dường như kinh hãi, đôi môi đỏ mím chặt, gần như không kịp suy nghĩ đã kiên quyết quỳ xuống: “Phu nhân, nô tì không muốn!”
Nghe vậy, sắc mặt của Lâm thị lập tức trầm xuống: “Thật to gan!” Bàn tay ngọc đặt lên bàn, vỗ mạnh làm chén trà rung lên.
“Ngươi nói gì? Không muốn?”
Nhẫn Đông và Bán Hạ từ trước đến nay cũng chỉ dám nói không dám, vậy mà Cố Khuynh lại coi mình là cái gì?
Nàng tha thiết cầu xin, trên gương mặt xinh đẹp, trầm tĩnh của nàng hiếm khi xuất hiện vẻ hoảng loạn như vậy. Lâm thị nhìn nàng hồi lâu, nhất thời không hiểu được suy nghĩ của nàng.
Đó là do gần đây mình nhắc nhở cảnh báo, khiến nàng không dám nảy sinh vọng tưởng, hay là nàng giả bộ rụt rè trước mặt mình, lùi một bước để tiến hai bước?
“Ngươi thử nói xem, hầu hạ Ngũ gia bôi nhọ ngươi sao?”
“Nô tì vốn nhan sắc tầm thường, tự biết thân phận thấp kém, được thiếu phu nhân nâng đỡ như vậy, nô tì cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nô tì đối với Ngũ gia chưa từng có suy nghĩ gì vượt quá thân phận, cầu xin thiếu phu nhân thu hồi ý định, cho phép nô tì... cho phép nô tì... năm sau...” Nói đến đây, dường như khó mà nói tiếp, đôi mắt rưng rưng, sắc mặt đỏ bừng.
Một lúc sau, nàng mới hạ quyết tâm, dưới ánh mắt không kiên nhẫn của Lâm thị, nói ra: “Xin cho phép nô tì năm sau... xuất... xuất giá lấy chồng!”
Lâm thị sao có thể ngờ được Cố Khuynh lại có suy nghĩ như vậy. Là thà gã cho tạp dịch gã sai vặt thấp kém trong phủ, chứ không muốn vinh hoa phú quý ngay trước mắt, cố tình chọn con đường làm nô tì hèn mọn cả đời?
Lâm thị không nói lời phản đối, cũng không mắng nhiếc, nàng ta tựa lưng vào gối, đưa tay xoa nhẹ thái dương.
“Ngươi nói muốn ra ngoài gả chồng, người đó là ai, đã có ai thích hợp chưa?”
Cô nương với gương mặt trắng bệch, đôi mắt rưng rưng, khẽ cúi đầu: “Thiếu phu nhân, nô tì cầu xin người, xin thu hồi ý định này.”
**
Buổi sáng ngày mười một tháng Đông*, mặt trời vẫn chưa lên cao, bên ngoài Phúc Ninh Đường đã có lác đác vài người đến thỉnh an buổi sớm.
*冬月 (Đông nguyệt) là cách gọi tháng Mười Một trong lịch âm của Trung Quốc. Tháng này thường được gọi là "tháng Mười Một âm lịch" hoặc "tháng Đông" vì nó rơi vào mùa đông trong năm. Trong văn hóa Á Đông, các tháng thường có tên gọi theo mùa, như "tháng Chạp" là tháng Mười Hai âm lịch.
Cố Khuynh ôm chiếc áo choàng của Lâm thị vừa cởi ra, đứng dưới mái hiên giũ cho tuyết trên áo tan thành nước. Quay đầu lại, nàng thấy Tiết Cần đang cẩn thận dìu Ngô thị đến gần.
“Ngũ đệ muội cũng đến sao? Thân thể đã khỏe hơn chưa?” Ngô thị nhận ra Cố Khuynh là tì nữ bên cạnh Lâm thị, mấy ngày trước nghe nói Lâm thị đột nhiên bệnh một trận, trong phủ có nhiều lời đồn, nàng ta đang mang thai nên tĩnh dưỡng, không rõ đầu đuôi.
Cố Khuynh hành lễ, bước sang một bên nhường chỗ mời hai người đi trước, miệng mỉm cười đáp: “Thiếu lhu nhân nhà nô tì đã khỏe nhiều, đại phu đã khám qua, nói không có gì đáng lo. Đa tạ Tam thiếu phu nhân quan tâm.”
Ngô thị gật đầu, bước qua màn cửa, để Tiết Cần tự tay giúp nàng ta cởi áo choàng.
Giọng nói của Tiết Cần dịu dàng: “Thục Dung, nàng vào trước đi.”
Một nha hoàn dẫn Ngô thị vào trong, nam nhân liền xoay lại, tay chống lên khung gỗ cạnh rèm, chặn đường đi của Cố Khuynh.
"Ngươi sao thế này?" Ngón tay của hắn ta chỉ nhẹ vào vết thương mới trên trán nàng, một khuôn mặt đẹp đẽ bị hủy hoại như vậy thật đáng tiếc.
Thiếu nữ ôm chiếc áo choàng da, môi mím chặt, không nói một lời.
Thấy nàng muốn đi, hắn ta nhanh chóng nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng ra phía sau cột hành lang gần đó, nửa lôi nửa ôm.
"Nhóc con, đã làm loạn đủ chưa?"
Hắn ta thấy nàng cúi đầu, hôm nay lại không giống như mọi khi, cố ý chống đối hắn ta. Hắn ta nhìn quanh bốn phía, gan lớn thêm một chút, dang tay ôm lấy nàng vào lòng.
"Gia đã nhiều lần tỏ ý, ngươi cũng nên có lời đáp, thành hay không?"
Cố Khuynh vùng vẫy hai lần nhưng không thoát được, khuôn mặt đỏ bừng như lửa, ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt rực lửa của hắn ta.
Đôi môi son đỏ và hàm răng trắng chỉ cách nhau một chút, cảm giác ấm áp truyền qua lớp áo, nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở càng lúc càng rối loạn của Tiết Cần.
"Tam gia nói đùa, với thân phận thấp hèn của nô tì, cho dù có đồng ý, liệu có thể tự ý quyết định được không?"
Nàng hơi tiến lại gần, đôi môi mượt mà như chạm vào cổ họng đang nhấp nhô của hắn ta, giọng nói sắc lạnh như dây cung đang căng, đè nặng lên điểm yếu của hắn ta: "Tam gia đối đãi với nô tì, hình như cũng không chân thành đến vậy."
Tiết Cần bị nàng khơi dậy cảm giác thèm khát, đầu óc trở nên rối loạn như lửa đốt, toàn thân nóng rực như thiêu đốt, nhìn vào đôi mắt phượng xinh đẹp của nàng, lòng dâng lên sự khát khao. Cố Khuynh nhân lúc tránh khỏi sự kiềm chế của hắn ta, nhanh chóng lùi lại, không để hắn ta kịp đưa tay kéo lại, vén rèm chạy đi mất.
"Tam ca."
Một giọng nam lạnh lùng, phá tan những mơ tưởng đẹp đẽ của Tiết Cần, hắn quay lại, thấy Ngũ đệ của mình, Tiết Thịnh, đang từ từ tiến lại.
Tiết Thịnh vừa bước vào sân, loáng thoáng thấy một góc áo xanh lướt qua, bóng dáng rất quen thuộc. Hắn nhướng mày nhìn Tiết Cần: "Tam ca sao không vào?"
Tiết Cần giọng hơi cứng, yết hầu khẽ chuyển động. Cảm giác ấm áp của nàng dường như vẫn còn đọng lại nơi lòng bàn tay.
Lòng hắn ta rực cháy như mũi tên sẵn trên cung. Nghĩ đến việc Tiết Thịnh hôm nay hiếm khi nghỉ ở nhà, đã tình cờ bắt gặp, hắn ta nghĩ chi bằng lấy can đảm nói ra, dù sao cũng chỉ là cầu xin cho một nha hoàn mà thôi.
Tiết Cần biết rằng cơ hội này thoáng qua sẽ mất, thay vì lo lắng, chi bằng hạ quyết tâm, dứt khoát để mọi chuyện xong xuôi.
"Ngũ đệ." Hắn ta xoa xoa tay, nở một nụ cười hơi bối rối: "Tam ca có một chuyện không dễ mở lời, không biết Ngũ đệ có thể đồng ý không."
Chưa nói ra thì quả thực thấy rất khó khăn, vô cùng xấu hổ. Nhưng giờ nói ra rồi, hắn ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, trong lòng chỉ còn lại sự mong chờ.
**
Trời tối hẳn, bốn bề tĩnh lặng.
Lâm thị nằm nghiêng trên giường, dưới chân là Hồ Bình đang quỳ xoa bóp.
Một bà tử dáng người đậm đà lặng lẽ bước vào, cẩn thận đóng cửa, tiến lại gần cười chào: "Thiếu phu nhân, lão nô đã điều tra rõ ràng."
"Người có dính líu tới nha đầu đê tiện Cố Khuynh, chính là vị chủ nhân chi thứ hai của chúng ta."
Ánh mắt của Lâm thị lóe lên, biểu cảm khó đoán.
Bà tử tiến lên, đặt vài món đồ lên bàn: "Lão nô đã lục soát dưới giường nha đầu đó, trong chiếc hộp khóa lại có giấu mấy chiếc túi hương và bọc quạt của nam nhân."
Lâm thị cười mỉm: "Như vậy làm sao chứng minh được người có tư tình với nó là Tam gia?"
Bà tử dường như đã dự liệu câu hỏi này, tiến lên lấy ra một chiếc từ trong những món đồ màu xanh nhạt hoặc xanh lục, mở ra, ở chỗ khuất có thêu nhỏ chữ “Cần”.
Bà tử mỉm cười nói: "Sáng sớm Yến nhi quét tuyết trong sân, tận mắt thấy hai người bọn họ ôm nhau dưới hành lang, nha đầu đó quả là vô liêm sỉ, lén lút qua lại với Cần Tam gia từ lâu."
Hồ Bình nghe mà kinh ngạc, tay bất giác ngừng lại. Lâm thị nhíu mày cười, đưa chân nhẹ đạp vào vai nàng ta: "Sao nào, thấy khó chịu sao? Trước đây ở Thượng viện, Cần Tam gia nhà ngươi là người thích ngắm ngươi nhất mà."
Hồ Bình vội nói không dám, Lâm thị không để tâm, tay mân mê món đồ trên bàn, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Hóa ra không phải là không muốn trèo cành cao…”
Bà tử tiếp tục nói: "Lần trước ở Triêu Lộ Tự làm lễ tạ thần, nha đầu đó tranh làm kẻ ở lại thu dọn đồ đạc, cũng có điểm khả nghi. Lão nô đã hỏi vài người canh cổng hôm đó, ban đầu còn không chịu khai, bị đánh đòn xong mới thú nhận hết, ai nấy đều nhận tiền thưởng của Cần Tam gia để đứng canh cho hai người gặp gỡ."
"Theo ý lão nô, nha đầu đó không chịu hầu hạ Ngũ gia, chắc không phải vì trung trinh với Tam gia gì đâu, đa phần là vì thân mình đã không còn trong sạch, sợ người ta biết được rồi mất mạng mà thôi!"
Lâm thị nghiêng mặt vào vùng tối mà ánh nến không chiếu tới, tay mân mê từng đường kim mũi chỉ thêu chữ nhỏ, im lặng một hồi lâu.
Thực ra, nàng ta có chút khó tin. Cố Khuynh vốn luôn giữ mình đoan trang, làm sao ngờ được lại có chuyện dây dưa với Tiết Cần. Nghĩ lại Tiết Cần diện mạo khôi ngô, nổi tiếng khéo léo, Cố Khuynh tuổi còn trẻ, ít tiếp xúc với nam giới, nếu bị hắn ta dùng lời ngon ngọt làm rung động, cũng không phải là điều bất ngờ.
Bà tử không rõ lúc này nàng ta đang giận hay chán ghét, thử dò hỏi: "Thiếu phu nhân, việc này người thấy nên xử lý thế nào ạ? Theo quy củ Lâm gia chúng ta, nô tỳ mà tư tình với người khác, hoặc là bán vào lầu xanh, hoặc là đánh chết. Ngay cả theo tiền lệ của Bá phủ cũng phải đuổi đi."
Lâm thị giơ tay ngắt lời: "Không vội."
Bà tử cười nói: "Thiếu phu nhân mềm lòng không ra tay được cũng là chuyện thường. Cô nương tên Cố Khuynh này bình thường lanh lợi ngoan ngoãn, không ngờ lại không an phận. Người như vậy giữ lại lâu sẽ làm bẩn viện của thiếu phu nhân, theo ý lão nô, để tránh sau này nàng ta làm chuyện bại hoại danh tiếng Lâm gia, chi bằng xử lý sớm thì hơn."
Lâm thị không kiên nhẫn gõ nhẹ lên bàn, phất tay: "Bà ra ngoài trước đi."
Bà tử ngừng lời, cúi người hành lễ rồi đi ra ngoài. Lâm thị lại gọi bà ta lại: "Chuyện này ngoài ba người chúng ta ở đây hôm nay, ta không muốn có người thứ tư biết. Bà thu xếp với mấy bà tử canh cửa, ai mà để mẫu thân ta nghe phong phanh thì nhớ lấy kết cục của mấy người trước đó, mọi người tự mà cân nhắc!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
