Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiết Thịnh không trả lời, dẫn theo Đạp Tuyết cất bước rời đi.
Trước bậc thềm của sân viện, Cố Khuynh ngồi trong ánh trăng tĩnh lặng và lạnh lẽo. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng chậm rãi quay đầu lại.
Chú mèo nhỏ thoát ra khỏi vòng tay của nam nhân, vui vẻ nhảy phóc vào vòng tay của thiếu nữ.
“Gia?” Cố Khuynh tỏ vẻ nghi hoặc, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của chú mèo, từ từ đứng thẳng người, tay áo rộng trượt xuống, để lộ một vết sẹo cũ mảnh dài trên cổ tay.
“Nó rất quen thuộc với ngươi.” Trong ánh nến lay động ở hành lang, nam nhân thu hồi ánh nhìn, chắp tay sau lưng, cất lời.
Nhìn thấu những thủ đoạn và lời dối trá thấp kém như vậy chẳng phải là điều khó khăn. Nhiều khi, hắn chỉ là khinh thường không muốn tính toán.
Gương mặt của cô nương thoáng hiện nét ngượng ngùng, theo phản xạ mím nhẹ đôi môi, khẽ khàng giải thích: “Lúc còn nhỏ, con thỏ mà thiếu phu nhân nuôi đã bệnh chết, thiếu phu nhân đau lòng suốt nhiều năm. Nô tỳ tình cờ thấy Đạp Tuyết lẻn vào chơi, nên… nên muốn bế vào cho thiếu phu nhân xem thử…”
Câu sau chưa kịp nói hết, gương mặt mịn màng bao phủ trong bóng tối nhạt nhoà của hành lang. Gió khẽ lùa qua tay áo rộng thùng thình, lờ mờ hiện ra dáng vóc mảnh mai thanh thoát.
Tiết Thịnh chăm chú nhìn vào đôi mắt trong veo không vương chút tạp chất của nàng, cảm giác nặng nề trong lòng bỗng tan đi đôi chút. Bỏ công đi dỗ dành cho một chú mèo ăn, bị cào đến mức cổ tay để lại cả vết sẹo, chỉ vì muốn tạo dựng danh tiếng tốt, có lòng nhân từ thương yêu động vật cho chủ mẫu. Thân phận của nàng vốn đã ở đó, Lâm thị từ trước đến nay luôn cay nghiệt vô tình, nếu nàng không nhọc lòng lấy lòng, làm sao có thể sống an ổn?
“Thôi vậy.” Hắn nói: “Ngày mai đưa Đạp Tuyết trở lại viện của Nhị phu nhân, đừng mang vào Trúc Tuyết Quán nữa.”
Cố Khuynh thuận theo gật đầu, khẽ cúi mắt nhận lỗi, dáng vẻ nhỏ bé yếu ớt càng làm nàng thêm phần mong manh đáng thương, giọng nói cũng dịu nhẹ như chú mèo nhỏ mềm mại: “Là lỗi của nô tỳ, mong gia đừng giận thiếu phu nhân.”
Tiết Thịnh lặng người một lúc, muốn nói điều gì đó nhưng lời đến bên môi lại không thốt ra. Hắn gật đầu, nhấc bước đi ra ngoài.
Trong sân viện, nét yếu đuối rụt rè trên mặt nàng nhanh chóng biến mất. Cố Khuynh xoay người nhìn về phía vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo trên bầu trời, ngẩn ngơ một lúc lâu.
Tháng mười sắp qua, mùa đông lạnh giá lại sắp đến, từng năm từng năm trôi qua, thời gian còn lại cho nàng chẳng còn bao nhiêu.
**
Ngày hai mươi chín tháng mười, Nhị phu nhân dẫn các tiểu bối lên Triêu Lộ Tự thay lão phu nhân làm lễ tạ thần.
Ngô thị lần này đã yên ổn qua bốn tháng thai kỳ, đại phu đến xem mạch, chỉ dặn là yên tâm dưỡng thai thì không có gì đáng ngại.
Từ khi Ngô thị mang thai, lão phu nhân vô cùng coi trọng, hôm nay thưởng một hộp nhân sâm, linh chi lâu năm, ngày mai lại gửi một tấm lụa thượng hạng từ trong cung, còn cắt cử hai bà tử đắc lực bên mình đến hỗ trợ.
Nhị phu nhân mỗi ngày đều tươi cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi thỏa mãn vui sướng.
Trong xe ngựa rộn ràng náo nhiệt, Lục thiếu phu nhân Khương thị và mấy tiểu thư chưa xuất giá ríu rít kể lại chuyện vui mà Tiết Thành nói tối qua trên bàn ăn, ai nấy đều cười nghiêng ngả. Nhị phu nhân Vương thị vốn nghiêm túc ít nói cũng tươi cười ngồi bên, chỉ khi thấy mọi người không tự chủ mà nói lớn tiếng thì mới nhẹ nhàng khuyên can vài câu.
Dù đều là chị em dâu, cô cháu sống trong phủ Tiết gia, nhưng rốt cuộc cũng thuộc các phòng khác nhau, Lâm thị lẻ loi ngồi bên, muốn góp vui hỏi một câu, nhưng vài lần mở lời thăm dò đều không thể chen vào câu chuyện.
Khương thị cười một lúc, gương mặt trẻ trung xinh đẹp ửng hồng, quay đầu lại thấy Lâm thị mang vẻ mặt u sầu, lặng lẽ ngồi một mình phía đối diện, bèn cất tiếng hỏi: “Sao Ngũ tẩu không nói gì vậy?” Nàng mới vào Bá phủ không lâu, tuổi tác gần bằng các tiểu thư phòng Nhị, nên thường ngày hoà hợp rất tốt. Chỉ là ít khi tiếp xúc với Lâm thị, mỗi ngày cũng chỉ gặp nhau chào hỏi vài câu ở viện của lão phu nhân rồi tản ra.
Chưa đợi Lâm thị trả lời, Tam tiểu thư của Nhị phòng, Tiết Phù Nhi đã tiếp lời: “Ngũ tẩu đâu phải không muốn nói, chỉ là không có tâm trạng thôi.”
Năm nay Tiết Phù Nhi vừa tròn mười sáu, đã định hôn sự, vị hôn phu là tiểu công tử của Bình Nam Hầu phủ. Hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm.
“Muội nghe Hoắc công tử nói, mấy hôm trước huynh đệ của Ngũ tẩu gây gổ với người khác ở Xuân Mãn Lâu, rút dao ra ngay tại chỗ, chuyện này đã đến tai Đại Lý Tự rồi.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lâm thị đột nhiên thay đổi. Tiết Phù Nhi lúc ấy mới nhận ra, che miệng ngập ngừng nói: “Ngũ tẩu, chẳng lẽ tẩu còn chưa biết sao? Đại ca hôm ấy về nhà đã bàn chuyện này với các ca ca rồi, hay là Ngũ ca còn chưa kịp nói cho tẩu biết?”
Lâm thị không để ý đến nàng, nắm chặt khăn tay, cứng đờ bước theo nhóm người của Nhị phòng đi lên núi.
Trong chùa sớm đã có người chuẩn bị, hôm nay đóng cửa không đón khách, chỉ dành để tiếp đón nữ quyến Tiết gia. Từ xa đã thấy một nam tử vận áo gấm xanh cùng tăng nhân phụ trách đón khách của chùa tiến đến, Tiết Phù Nhi vui vẻ vẫy tay lớn tiếng gọi: “Tam ca!”
Người đến chính là Tiết Cần. Hắn giữ một chức quan nhàn rỗi ở nha môn, mỗi tháng chỉ phải đi mua sắm hai lần vào đầu và giữa tháng. Dưới quyền còn có vài tiểu lại phụ trách kiểm hàng đối chiếu sổ sách, hắn chỉ cần điểm danh, đóng dấu, xem qua sổ sách là được.
Tiết Cần mỉm cười tiến đến đỡ nhị phu nhân, vừa đi vừa giới thiệu với các nữ quyến: “Mọi năm mùa này hoa trên núi đều đã tàn, chỉ còn trơ trọi chẳng có gì đẹp để xem. Năm nay lại gặp may, có người đến hoàn nguyện, không chỉ cúng dầu đèn mà còn dâng tặng hơn trăm gốc lan hàn. Ta vừa xem qua, đang nở rất đẹp.”
Tiết Phù Nhi vỗ tay cười nói: “Thế thì hay quá, muội còn lo hôm nay chỉ đành ngồi trong thiền phòng ăn mấy món chay không dầu mỡ.”
Mấy phụ nhân đều bật cười, nhị phu nhân hờn trách: “Con gái lớn sắp xuất giá rồi mà chẳng có chút chín chắn, cứ nhí nhảnh như con khỉ, chỉ biết chơi.”
“Y như tam ca của con!”
Tiết Cần cười khổ: “Mẹ à, mẹ cứ mắng tam muội thì mắng mỗi mình nó thôi, sao lại kéo cả con vào làm đệm lưng?”
Đoàn người vừa vui vẻ vừa náo nhiệt, bước vào trong chùa.
Lâm thị đi chậm vài bước, trong lòng ngổn ngang, chẳng nói được lời nào. Vừa lo lắng cho huynh đệ nhà mình, lại vừa oán trách Tiết Thịnh không chịu nói rõ.
Chừng nửa canh giờ sau, nhị phu nhân dẫn đầu, các phụ nhân lớn tuổi đều được mời đến chính điện thắp hương hoàn nguyện, cúng dầu đèn. Tiết Phù Nhi và vài người khác thì theo tiểu sa di lên sau núi ngắm hoa lan.
Nhẫn Đông và Bán Hạ theo Lâm thị chờ ở chính điện, còn Cố Khuynh thì ở lại chỉnh trang phòng khách.
Tiết Cần nhân lúc rảnh rỗi, len lỏi đến trước viện của Lâm thị, trèo lên tường thấp, gọi tên nàng qua cửa sổ.
“Cố Khuynh, bé ngoan, ra đây, gia có đồ thưởng cho ngươi đây.”
Cố Khuynh ngẩng đầu liếc hắn ta một cái, rồi tiến đến đóng cửa sổ.
Nam nhân đành bước vào hẳn trong viện, bà tử trông cổng sớm đã bị hắn ta phái đi đâu mất.
Hắn ta đặt tay lên cửa sổ, mỉm cười thấp giọng dỗ nàng: “Đừng đóng cửa, gia đâu có ăn thịt ai, chỉ là nhàn rỗi muốn nói với ngươi vài lời riêng thôi. Bé ngoan, gia lực tay lớn, cẩn thận kẻo làm ngươi bị thương.”
Cố Khuynh dựa lưng vào cửa sổ, bị Tiết Cần mạnh tay đẩy mở một khe nhỏ. Một phần gáy mịn màng của nàng hiện ra dưới ánh mắt nóng bỏng của hắn.
Những lọn tóc mảnh mềm mại dán vào phía sau tai, khiến lòng người ngứa ngáy, chỉ muốn vươn tay chạm vào.
“Dù ngươi không nói, gia cũng đã biết tên ngươi rồi.” Hắn ta cúi người xuống, tựa vào bệ cửa sổ, cười nói: “Gia còn biết, ngươi sắp mười bảy tuổi, trong phủ có lệ cũ, đến mười tám mà chưa chuộc thân thì đều bị ghép đôi với tiểu tư. Ngũ đệ muội định sắp xếp cho ngươi thế nào đây? Một gương mặt xinh đẹp thế này mà lại để cho bọn hạ nhân thấp hèn sao?”
Cố Khuynh im lặng một lúc, dường như bị nói trúng tâm sự, nàng buồn bã chau mày, mím môi không nói. Tiết Cần cũng chẳng vội vàng, hắn ta biết rằng chỉ có những người kiên nhẫn mới câu được cá lớn.
Hắn ta dịu dàng nói lời dỗ ngọt: “Về tài mạo, ngươi chẳng thua kém gì các vị phu nhân, tiểu thư trong phủ. Chẳng lẽ chưa bao giờ ngươi nghĩ đến việc lo cho bản thân, tìm cho mình một con đường sáng sao?”
Trong phòng vọng ra tiếng thở dài, nàng quay mặt đi, giọng nói trầm đục: “Ta chỉ là một hạ nhân, đương nhiên phải nghe theo sự sắp đặt của chủ tử.”
Khế ước bán thân nằm trong tay người khác, nàng hoàn toàn không có quyền quyết định chuyện hôn nhân của mình.
“Ngốc nghếch.” Giọng nam nhân dịu dàng như nước, càng lúc càng sát lại gần, bàn tay vươn qua cửa sổ từ từ mở ra, chạm lên đôi vai gầy của nàng: “Ngươi chẳng qua là số phận bất hạnh, vào nhầm gia đình, đành phải làm nô tỳ... Gia thương tiếc dung mạo, tính tình của ngươi, đã có ý với ngươi từ lâu rồi. Giờ tam thiếu phu nhân đang mang thai, bên cạnh gia đang thiếu người hầu hạ sát bên... Nếu sau này ngươi có thai, cũng sẽ được làm chủ tử phu nhân... chẳng phải tốt sao?”
Thiếu nữ rụt người lại, tránh bàn tay hắn ta đang tiến đến gần: “Tam gia đừng đùa nữa, nô tỳ là người của ngũ thiếu phu nhân, ngài dù có quyền thế, cũng không thể mở miệng đòi nữ nhân từ tay đệ muội mình.”
Nói đến đây, thiếu nữ như đã quyết tâm, quay mặt lại, mạnh tay đóng cửa sổ: “Tam gia xin tự trọng, đây là viện của ngũ thiếu phu nhân, nếu còn dây dưa, nô tỳ sẽ gọi người đến!” Cửa sổ đóng sầm, suýt nữa kẹp trúng tay hắn ta.
Tiết Cần bị nàng trêu chọc đến mức lòng dạ nóng như lửa đốt mà không cách nào giải toả. Nếu không nghĩ đến nghi thức trong đại điện có lẽ sắp kết thúc, hắn ta đã nhảy vào trong, bắt lấy nàng để thỏa lòng ham muốn.
Trên đường về, Tiết Cần vừa đi vừa ngẩn ngơ tâng bốc mẫu thân, thi thoảng vén rèm nhìn ra phía sau. Đám gia nhân đi theo xe, còn Cố Khuynh đang cười nói vui vẻ với vài tên tiểu tư, hoàn toàn không có vẻ tránh né như khi đối diện với hắn ta.
Hắn ta cảm thấy cổ họng khô khốc khó chịu, càng không đạt được lại càng khó buông bỏ, không sao quên được nàng. Nhưng nàng nói cũng đúng, sủng ái một nha hoàn không phải là chuyện lớn, nhưng làm huynh trưởng trong phủ, hắn ta cũng không thể mở miệng đòi nữ nhân từ tay đệ muội.
Hắn ta vốn chẳng phải kẻ si tình. Trong phủ có bao nhiêu nha hoàn của nàng dâu bị hắn ta dụ dỗ, nhưng chẳng mấy chốc hắn lại vứt bỏ. Với địa vị của mình, có ai dám lên tiếng gây chuyện với hắn ta đâu.
Tưởng rằng đối phó với một cô nương trẻ tuổi chỉ là chuyện dễ dàng, giờ nhìn lại, mới thấy mình đã đánh giá thấp khí phách của nàng.
Vừa về đến Trúc Tuyết Quán, Lâm thị liền vội vã sai người đi mời Tiết Thịnh.
Tiểu nha hoàn chạy đi rồi trở lại, đứng ngập ngừng ngoài rèm đáp: “Gia... gia nói hôm nay không có thời gian, để khi khác…”
“Choang!” Một chén sứ bị ném ra từ trong phòng, vỡ tan ngay bên chân tiểu nha hoàn.
Lâm thị đứng bật dậy, nghiến răng nói: “Chàng không chịu đến, thì ta sẽ đến gặp chàng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






