Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiêu Kim Trướng Chương 02:

Cài Đặt

Chương 02:

Cố Khuynh theo chân Lâm thị đến Phúc Ninh Đường, nơi ở của lão phu nhân Tiết gia. Trong phòng đã có khá đông con cháu quây quần bên cạnh.

Tiết Thịnh là đích tôn thứ tử, đứng thứ năm trong số các đường huynh đệ. Ca ca ruột của hắn là Tiết Thành, hiện đang giữ chức Thiếu thừa tại Đại Lý Tự, đã lập gia đình nhiều năm. Thê tử của Tiết Thành là Dương thị, giờ đây thay mặt mẹ chồng là Tiết Đại phu nhân, đảm nhiệm việc quản lý nội vụ trong phủ Bá tước.

Vừa thấy Lâm thị bước vào, Dương thị liền tươi cười tiến tới đón: “Ngũ đệ muội, hôm nay muội đến muộn quá, lão phu nhân đã nhắc muội không ít lần rồi đấy.”

Vì trong phòng còn có vài tiểu thư chưa kết hôn, dù là nói đùa nhưng Dương thị cũng chỉ nói đến đó mà thôi. Lâm thị ngượng ngùng đỏ mặt, được mời đến ngồi cạnh lão phu nhân, Cố Khuynh ôm chiếc áo choàng nàng ta vừa cởi ra đứng bên ngoài, từ khe rèm châu nhìn vào, chỉ thấy lão phu nhân nắm lấy tay Lâm thị, nhỏ giọng hỏi han điều gì đó.

Ánh sáng qua khung cửa sổ chạm khắc hoa văn như những sợi chỉ vàng nhỏ, bên ngoài trời rõ ràng là thu lạnh, nhưng trong phòng lại ấm áp và dễ chịu.

Chỉ là gương mặt đỏ ửng của Lâm thị thoáng quay đi, trong nụ cười nơi khóe môi dường như ẩn chứa nỗi niềm khó giấu. Cố Khuynh chỉ liếc nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại, cẩn thận treo chiếc áo choàng màu hồng đào thêu hoa mẫu đơn lên, cùng các nha hoàn của các phòng khác đứng nghiêm chỉnh bên ngoài rèm.

Tiếng cười nói trong phòng đôi lúc vang lên, Lục thiếu phu nhân mới vào cửa của nhị phòng tuổi còn trẻ, thích đùa giỡn, diện mạo phúc hậu và vui tươi, rất được lão phu nhân quý mến.

Đến khi trong phòng gọi dọn cơm, Cố Khuynh và những người khác mới theo lời lần lượt bước vào, mỗi người dìu đỡ chủ nhân của mình vào chỗ ngồi.

Lúc này rèm cửa bỗng được vén lên, Tam gia Tiết Cần cùng Tam thiếu phu nhân Ngô thị khoan thai đến chậm.

Hai người này dù đã thành hôn nhiều năm, nhưng trông vẫn tình cảm mặn nồng như thuở ban đầu. Ngô thị xuất thân từ vùng sông nước Giang Nam, làn da mịn màng như ngọc, hôm nay mặc một chiếc áo váy màu hồng nhạt bó sát eo, đứng cạnh Tiết Cần dáng vẻ tuấn tú, quả là một bức tranh đẹp mắt.

Chỉ có điều hôm nay Ngô thị có vẻ mệt mỏi, dù đã trang điểm nhẹ, nhưng vẫn không che giấu được quầng thâm dưới mắt.

“Tam đệ muội sao thế này, sắc mặt sao lại kém như vậy?” Dương thị đứng dậy quan tâm đỡ lấy Ngô thị, nhướng mày nhìn Tiết Cần rồi nói: “Có phải tam đệ lại làm tam đệ muội giận rồi không?”

Tiết Cần lớn tiếng kêu oan, cười nói: "Có đại tẩu bảo vệ nàng ấy, đệ sao dám chứ?"

Lão phu nhân Tiết gia vẫy tay gọi Ngô thị lại gần, thử sờ tay nàng thấy vẫn còn ấm, liền hỏi: "Tam đệ tức, con thấy khó chịu ở đâu? Đã mời đại phu xem qua chưa?"

Ngô thị cúi mắt, ngượng ngùng gật đầu: "Sáng nay con thấy hơi chóng mặt, Tam gia đã cho người đi mời đại phu, giờ đã thấy đỡ hơn rồi, làm phiền tổ mẫu lo lắng."

Lão phu nhân thấy vẻ thẹn thùng của nàng, lại nghĩ rằng nếu thật sự có bệnh tật gì thì hẳn Ngô thị đã không dám đến trước mặt mình, liền nảy ra một suy đoán. Bà ngước nhìn Tiết Cần, làm bộ nghiêm mặt nói: "Lão Tam, còn không mau nói xem, thê tử con rốt cuộc bị làm sao?"

Tiết Cần cười hì hì: "Thưa tổ mẫu, Thục Dung đã có thai." Rồi giơ ngón tay lên tính: "Đã gần bốn tháng rồi."

Nghe tin này, ai nấy đều hiện rõ nét mặt vui mừng, lão phu nhân vội sai người nhường chỗ ngồi cho Ngô thị, nói: "Thật là vô lý! Đã mang thai, lại hay chóng mặt, thì phải ở trong phòng nghỉ ngơi thật tốt, chỉ cần báo một tiếng là được, sao còn để con bé đi đường gió lạnh thế này?"

Bà còn ân cần nắm tay Ngô thị hỏi kỹ: "Có chỗ nào không thoải mái nữa không? Có điều gì bất ổn thì nhất định không được giấu diếm. Đã bốn tháng rồi mà trước đó không thấy gì sao? Hay là người hầu hạ không cẩn thận?"

Mọi người quây quanh Ngô thị, ai cũng vui vẻ và quan tâm, còn Lâm thị lặng lẽ lùi lại vài bước. Dù trên mặt nàng ta vẫn giữ nụ cười giống như những người khác, khóe môi lại cứng đờ, tay siết chặt vào lưng ghế giấu trong tay áo rộng.

Dòng dõi Tiết gia vốn quyền thế, danh giá, nhưng đến đời này thì con cháu lại có phần ít ỏi.

Dương thị đã vào nhà hơn mười năm, chỉ sinh được hai khuê nữ; Nhị thiếu phu nhân Vương thị có một trai một gái nhưng nuôi dưỡng chưa đến ba năm thì ch.ết non, giờ trong phòng chỉ còn một cậu con trai do thiếp sinh; Tam thiếu phu nhân Ngô thị thân thể yếu đuối, từng hai lần mang thai nhưng đều không giữ được. Trước đây có Ngô thị đồng cảnh ngộ, Lâm thị còn tự an ủi rằng những người gả trước cũng chưa có con.

Nhưng giờ đây, Ngô thị sau khi sảy thai chưa lâu đã lại mang thai bốn tháng, nghĩ đến mối quan hệ lạnh nhạt giữa mình và Tiết Thịnh, lòng nàng ta như thắt lại.

Phía sau đưa đến một tách trà, hơi ấm tỏa ra từ tay. Lâm thị quay đầu lại, thấy Cố Khuynh đang lo lắng nhìn mình.

Lâm thị nhận lấy tách trà, cúi đầu nhấp một ngụm, vị ngọt nhẹ của táo cùng hương sâm nóng hổi lan tỏa, sưởi ấm khoang miệng.

Lâm thị lấy lại chút sức lực, đẩy tách trà về phía Cố Khuynh, rồi mỉm cười bước lên trước chúc mừng Ngô thị: "Chúc mừng."

Trong phòng người người thân thiết trò chuyện về chuyện sinh nở, mấy vị tiểu thư và công tử nhỏ tuổi đã được các bà vú dẫn ra ngoài.

Cố Khuynh đổ nước trà xuống bậc thềm, vừa quay lại thì thấy Tiết Cần không biết từ lúc nào đã lẻn ra từ trong phòng, dựa vào chiếc tủ sơn đen chạm trổ hoa văn, không đứng đắn chút nào: “Cô nương, lần trước ngươi còn chưa nói tên mình là gì.”

Cách một bức rèm là thê tử mang thai đang chịu đựng sự khó chịu để nghe người ta giảng về sinh sản, xung quanh có bao nhiêu nha hoàn bưng bê qua lại, thế mà Tiết Cần chẳng hề giữ chút phong thái của chủ nhân, nheo mắt cợt nhả với một nha đầu thiếp thân phục thị của đệ đệ.

Cô nương mặc một chiếc áo váy vải thô màu xanh già dặn, buộc dây cùng màu, trông rất giản dị, đứng giữa đám đông chẳng có gì nổi bật. Dáng người thon thả ẩn dưới bộ quần áo rộng thùng thình, nếu không nhờ đôi mắt tinh tường của Tiết Cần, suýt nữa đã bỏ qua một mỹ nhân ngay trước mắt.

Tiết Cần cười khẽ, hạ giọng nói: "Sợ cái gì, Tam thiếu phu nhân tính tình rất tốt mà. Nói cho Tam gia biết ngươi tên là gì, rồi ta sẽ nhờ người mua hoa tai và quần áo đẹp gửi cho ngươi."

Cố Khuynh hừ nhẹ một tiếng, liếc nhìn hắn một cái, rồi tự mình bước vào trong phòng.

Tiết Cần cầm lấy chén trà, mắt dõi theo bóng dáng nàng rời đi. Cái liếc mắt ban nãy của nàng, ánh lên vẻ sắc sảo và quyến rũ, khiến hắn như mềm nhũn cả người.

Các cháu dâu phụng dưỡng lão phu nhân dùng xong bữa sáng, trò chuyện đôi câu chuyện thường nhật rồi giải tán.

Phu nhân Thành Duệ Bá, Lưu thị, sức khỏe yếu, quanh năm phải dùng thuốc. Lâm thị cùng đại phu nhân từ phòng chính đi ra, lại phải đến viện của bà để thăm hỏi bệnh tình. Bận rộn cả buổi sáng, Lâm thị mệt mỏi được Cố Khuynh dìu về Trúc Tuyết Quán.

“Thiếu phu nhân, hãy ăn chút gì đó lót dạ, sáng nay người chỉ uống có nửa chén trà hạnh nhân, đừng để bụng đói mà ảnh hưởng đến sức khỏe." Cố Khuynh bưng lên vài món điểm tâm, đặt lên bàn cạnh giường.

Lâm thị nào có tâm trạng ăn uống, vẫy tay bảo nàng dọn xuống: "Ta không có khẩu vị."

Cố Khuynh còn đang định khuyên thêm đôi câu thì Nhẫn Đông đã vén rèm bước vào: “Bẩm, phu nhân cho người truyền lời đến, hỏi hôm nay người có rảnh để đến Trà trang Tập Nhã không."

Trà trang Tập Nhã ở phía nam thành là sản nghiệp hồi môn của nhà họ Lâm tặng cho Lâm thị, nếu Lâm phu nhân gọi nàng ta đến đó, hẳn là có chuyện muốn dặn dò.

Lâm thị lòng rối như tơ vò, vừa rồi ở phòng chính đã ôm đầy một bụng bực bội, cộng thêm nỗi đau khổ vì bị phu quân lạnh nhạt tối qua, nay tất cả như bùng nổ.

Nàng ta vung tay, hất đổ hết những món điểm tâm chưa kịp dọn trên bàn xuống đất, mắt đỏ hoe hét lên: "Không đi! Ngươi đi nói với bà ấy, ta thân thể không được khỏe! Ai nấy đều đến đây giễu cợt ta, còn chê ta chưa đủ khổ sở sao? Cút đi! Tất cả cút hết cho ta!"

Nhẫn Đông bối rối không biết làm sao, đành để Cố Khuynh kéo nàng ra ngoài hiên. Vừa ra khỏi phòng, liền nghe bên trong vang lên tiếng đập phá, bình hoa và chén dĩa lần lượt rơi xuống đất, sau đó là tiếng nức nở đầy kìm nén của Lâm thị.

Lâm thị vốn có tính cách nóng nảy và kiêu ngạo, dù đám nô tỳ lo lắng cho nàng ta nhưng cũng chẳng ai dám khuyên nhủ vào lúc này.

Nhẫn Đông gọi một tiểu nha đầu, bảo nàng đi báo lại với người nhà họ Lâm ở bên ngoài.

Hai ngày sau, chính là tiệc thọ của cữu phụ Lâm thị.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc