Lục lão phu nhân hiền từ nhìn họ:
“Bây giờ các cậu và tôi có phải là châu chấu buộc chung một sợi dây rồi không? Vui không?”
Không đợi họ trả lời, bà quay sang tài xế:
“Quay đầu xe, tôi phải đi đón con dâu về nhà.”
Hạ Cẩn mơ màng bước đi trên đường, một chiếc xe đột nhiên dừng lại bên cạnh cậu. Lục lão phu nhân với vẻ mặt hiền từ nói:
“Đứa trẻ ngoan, đừng sợ, ta là mẹ của Lục Túc Diên.”
Trong lòng Hạ Cẩn lập tức dâng lên một cảm giác chột dạ khó tả. Trong đầu cậu đã tưởng tượng vô số lần cảnh tượng: Một phu nhân hào môn cao quý chạy đến trước mặt cậu - cái kẻ leo giường thành công rồi bốp cho một cái tát, sau đó bốp ném một tấm chi phiếu, vẻ mặt cao cao tại thượng nói:
"Tránh xa con trai ta ra."
Nhưng tất cả những tưởng tượng đó đều không xảy ra.
Khi cậu kịp phản ứng lại, cậu đã ngồi trong chiếc xe sang tiền triệu, bên cạnh chính là Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân thấy hắn có chút không tự nhiên, liền cười hiền từ.
“Đừng sợ. Nếu Lục Túc Diên đã... với con rồi, thì nhà họ Lục nhất định sẽ cưới con vào cửa. Còn chuyện kiện tụng hay ngồi tù gì đó, nhà họ Lục chúng ta không làm những việc vô tình như vậy.”
Hạ Cẩn nhìn bà, xúc động đến suýt rơi nước mắt. Đúng là xoay chuyển tình thế trong gang tấc! Từ một kẻ suýt phải ngồi tù, cậu lập tức biến thành phu nhân tổng tài nhà họ Lục. Hạnh phúc đến quá đột ngột.
Đây chẳng khác nào đùi vàng tự đưa đến tận cửa!
Không trách nguyên chủ có thể leo giường thành công, hóa ra là vì có một bà mẹ chồng ngày đêm mong con trai cưới vợ.
“Lão phu nhân, cảm ơn ngài.” Hạ Cẩn cười nói.
Lục lão phu nhân nhìn nụ cười sạch sẽ trước mặt, càng nhìn càng thích:
“Gọi gì mà lão phu nhân, sau này đổi thành gọi mẹ."
“Mẹ.” Hạ Cẩn gọi cực kỳ tự nhiên.
Đã biết mình xuyên sách, chỉ cần từ giờ tránh xa nam chính và dàn hậu cung của hắn, cậu hoàn toàn có thể ôm tổng tài nhà mình sống ngọt ngào. Sớm muộn gì cậu cũng khiến Lục Túc Diên thích mình. Bây giờ cứ gọi trước cho quen, dỗ cho người lớn vui vẻ, sau này cuộc sống cũng dễ thở hơn.
Lục lão phu nhân nhìn con dâu càng lúc càng hài lòng. Hạ Cẩn thì xem bà như phao cứu mạng kiêm đùi vàng, dốc hết sức lấy lòng. Trong xe, không khí lập tức trở nên vui vẻ, tiếng cười nói không ngớt.
Mấy vệ sĩ bên cạnh nhìn cảnh hai người mới gặp chưa đến mười phút đã xưng mẹ chồng - con dâu, suýt nữa rớt cả dưa trong tay. Trong lòng thầm nghĩ: Hai người làm vậy tổng tài có biết không?
“Mẹ cẩn thận bậc thềm.”
“Ta ở căn nhà này nửa đời rồi, sao mà quên được bậc thềm. Tiểu Cẩn lần đầu đến, con mới phải chú ý”
Giọng bà đột nhiên dừng lại.
Hạ Cẩn nhìn theo, thấy trên sofa là một người đàn ông mặc âu phục - Lục Túc Diên. Cậu không khỏi có chút sợ hãi, theo bản năng nép sau Lục lão phu nhân.
Ánh mắt Lục Túc Diên quét qua, Lục lão phu nhân vốn còn đang cười nói lập tức đỏ mắt, nước mắt rơi lộp bộp.
Lục Túc Diên bước nhanh tới:
"Mẹ, sao mẹ lại khóc?"
“Bác sĩ nói mẹ bị bệnh..."
Lục lão phu nhân vừa nói vừa lấy từ túi ra một tờ giấy chẩn đoán.
Lục Túc Diên nhìn nội dung, ánh mắt dừng lại ở ngày chẩn đoán, lửa giận bốc lên:
“Mẹ! Giấy chẩn đoán từ hai năm trước, giờ mẹ mới nói cho con biết?"
Mấy vệ sĩ chỉ muốn biến mất khỏi thế giới. Người ngoài không biết, nhưng họ thì rõ, tờ chẩn đoán này là giả, làm từ hai năm trước, đến giờ Lục lão phu nhân mới dám đem ra lừa người. Còn nước mắt kia cũng là thật, nhưng là do bị chính mình dọa.
“Còn không phải vì con bận sao? Nói cho con cũng chẳng ích gì, bệnh viện mẹ tự đi được. Giờ mẹ không nghĩ gì khác, chỉ muốn trong thời gian cuối đời có Tiểu Cẩn ở bên. Nó là đứa trẻ tốt. Mẹ không ép con cưới nó đâu. Nếu con thật sự không thích, cứ xem nó như người chăm sóc mẹ, con vui là mẹ vui rồi"
Lục lão phu nhân nói mà nước mắt lưng tròng, toàn thân toát ra hào quang của tình mẫu tử.
Nhìn lại Lục tổng với vẻ mặt xúc động, mấy vệ sĩ đồng loạt cảm thấy: xong rồi, sắp toang đến nơi.
Lão phu nhân ơi bà kiềm chế chút đi!
“Mẹ cứ yên tâm dưỡng bệnh. Bây giờ con sẽ đưa Tiểu Cẩn đi đăng ký kết hôn.” Lục Túc Diên nói.
Không cần nghĩ cũng biết, mẹ hắn chắc chắn đã biết chuyện tối qua, nên mới muốn giữ Hạ Cẩn lại. Người già mà, vì hắn mà lo lắng cả đời, trước khi đi, hắn không thể để bà mang theo tiếc nuối.
“Được được! Tiểu Cẩn, Tiểu Diên mau đi đăng ký, về mẹ nấu đồ ngon cho hai đứa.”
Lục lão phu nhân lau nước mắt, lập tức tràn đầy sức sống.
Lục Túc Diên kéo Hạ Cẩn ra ngoài. Nhìn bóng dáng mẹ mình bận rộn trong bếp, trong lòng hắn dâng lên cảm xúc khó tả. Một người trông vẫn khỏe mạnh như vậy sao lại mắc bệnh nặng?
“Anh đừng lo, bệnh của mẹ nhất định sẽ khỏi.”
Hạ Cẩn thấy hắn có chút buồn, liền nhẹ giọng an ủi.
Lục Túc Diên liếc hắn một cái đầy kiêu ngạo:
“Mẹ cũng là người mà cậu có thể tùy tiện gọi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)