Nỗi đau trong lòng Hạ Cẩn về chuyện đó lập tức biến mất sạch sẽ. Cậu tự thấy mình đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt, thế mà lại đi quan tâm cái tên tổng tài lạnh lùng vô tình kia.
Hạ Cẩn bị Lục Túc Diên nhét lên một chiếc xe không mấy nổi bật. Nhưng thay vì đến Cục Dân Chính như đã nói, xe lại chạy thẳng tới công ty của hắn.
Nhìn tòa nhà 24 tầng lộng lẫy xa hoa trước mắt, Hạ Cẩn thức thời ngậm miệng. Cậu không muốn vì sự thiếu hiểu biết của mình mà lại bị vị tổng tài kia mỉa mai thêm lần nữa.
Lúc đọc tiểu thuyết thì chỉ là một câu đơn giản, vậy mà khi cậu xuyên vào, lại phải trải qua cuộc đời lên voi xuống chó thế này.
“Chào Lục tổng.”
“Chào Lục tổng.”
Dọc đường đi, vô số người cúi đầu chào hỏi. Với Hạ Cẩn -người còn chưa bước chân vào xã hội - cảnh này thật sự quá choáng ngợp. Dù sau này có tốt nghiệp đại học rồi đi làm, cậu cũng không thể nào đạt đến vị trí như vậy.
Lục Túc Diên đưa Hạ Cẩn lên văn phòng, hoàn toàn không kiêng dè mà gọi luật sư đến, trực tiếp soạn thảo hợp đồng tiền hôn nhân.
Bản hợp đồng liên quan đến tài sản của Lục Túc Diên dài hơn hai mươi trang A4. Hạ Cẩn lướt qua vài dòng, toàn là cổ phần, công ty, bất động sản, nhìn mà hoa cả mắt. Cuối cùng cậu dứt khoát ký tên mình vào.
Lục Túc Diên lạnh lùng buông một câu:
“Đồ vô dụng”
Lục Túc Diên lạnh lùng buông một câu. Ngay cả khi châm chọc, hắn cũng tiết kiệm chữ đến mức đáng sợ. Dù vậy, hắn vẫn tỏ ra khá hài lòng với sự biết điều của Hạ Cẩn. Sau khi ký xong hợp đồng, Lục Túc Diên trực tiếp kéo cậu đi đến Cục Dân Chính.
Suốt quãng đường, Hạ Cẩn không nói gì, nhưng cậu cảm thấy mình nên nói gì đó để tranh thủ chút quyền lợi, nếu không ở trước mặt vị tổng tài này, hắn sắp thành người câm thật rồi.
“Chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp, anh cũng nên tôn trọng tôi một chút.” Hạ Cẩn chậm rãi nói.
“Tôn trọng?” Lục Túc Diên cười lạnh,
“Đối với kẻ cưỡng bức tôi mà đòi tôn trọng? Hạ công tử, cậu nên hiểu rõ một chuyện không phải tôi cầu cậu kết hôn. Mẹ tôi thích cậu thì cậu phải phối hợp cho bà vui. Cậu muốn đường hoàng làm Lục phu nhân hai năm rồi ly hôn trong êm đẹp, hay muốn vào tù ngồi mười năm tám năm chọn thế nào, chắc không cần tôi nói thêm?"
Nói xong một tràng dài hiếm hoi, chính Lục Túc Diên cũng thấy không quen.
Hạ Cẩn há hốc mồm, nhìn người trước mặt không chút làm màu:
Hai người đến Cục Dân Chính, làm xong giấy đăng ký kết hôn rồi lại một trước một sau rời đi. Khi làm thủ tục, không ít người tò mò nhìn họ. Thời đại này hôn nhân đồng tính đã hợp pháp, hai người đàn ông kết hôn không phải chuyện lạ. Nhưng các cặp đôi khác đều ngọt ngào, còn hai người này thì mặt ai cũng lạnh tanh, chẳng có chút không khí vui mừng nào.
Hạ Cẩn cầm tờ giấy kết hôn mỏng trong tay, cảm thấy mạng sống của mình được bảo đảm thêm một tầng. Chỉ cần cậu không đi chọc vào nam chính, ở nhà ngoan ngoãn hiếu thảo
với mẹ, là có thể sống như một phu nhân giàu có. Biết đâu sau này lâu ngày sinh tình, người đàn ông hoàn hảo này sẽ thuộc về cậu.
Cậu lén nhìn Lục Túc Diên vài lần, thấy đối phương không phản ứng, liền quang minh chính đại ngắm luôn.
Lục Túc Diên nhíu mày:
“Dời cái ánh mắt háo sắc của cậu ra khỏi người tôi.”
Ánh mắt đó khiến hắn nhớ lại lúc bị hạ thuốc, cũng là kiểu ánh mắt như vậy nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Hạ Cẩn lại bị nghẹn lời. Cậu nghi ngờ sâu sắc rằng lý do vị kim cương vương lão ngũ này độc thân đến giờ chính là cái miệng của hắn. Con gái môn đăng hộ đối chắc chẳng ai chịu nổi. Còn chuyện leo giường, bảo mật quá tốt nên chưa ai thành công. Chỉ có cậu vinh dự làm người đầu tiên.
“Lục tổng, sao anh lại dùng chuyện tôi bỏ thuốc để dọa tôi đi tù vậy? Thường mấy tổng tài không phải sẽ khiến đối phương phá sản, hay dùng gia đình uy hiếp ép kết hôn sao? Cách xử lý của anh hật sự không giống họ.” Hạ Cẩn liều hỏi.
Lục Túc Diên liếc cậu một cái, không nói gì.
Hạ Cẩn bị nhìn đến nóng mặt, bắt đầu hối hận. Tiểu thuyết sao giống thực tế được? Có khi vị tổng tài này lại là công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật thì sao?
"Ha ha ha..." một vệ sĩ bật cười,
“Hạ công tử nói đùa thật đấy. Nhà cậu chẳng ai cần cậu, tổng tài chúng tôi làm họ phá sản để làm gì? Cậu là người đầu tiên tôi thấy sống hơn hai mươi năm mà không có nổi một người bạn nói chuyện. Làm sao mà bị ghét đến mức đó vậy?"
Thấy sắc mặt Lục Túc Diên trầm xuống, hắn lập tức ngậm miệng, giả vờ vô hình. Lục Túc Diên đánh giá Hạ Cẩn từ trên xuống dưới, thấy sắc mặt cậu lúc trắng lúc xanh, bỗng bật cười:
“Hạ công tử, biểu cảm này là hôm nay mới biết mình bị người ta ghét như vậy sao? Tần Cối còn có ba người bạn, nửa đời trước của cậu đúng là kỳ tích."
Nghĩ đến việc mình bị một người như vậy phá thân, hắn chỉ muốn mắng người.
Hạ Cẩn âm thầm tự an ủi: đó là nguyên chủ, không phải cậu. Khi mặt bớt đỏ, cậu lẩm bẩm:
“Lục tổng sao nói tôi như vậy, nghe không lịch sự chút nào. Biết đâu sau này anh lại thật sự thích tôi thì sao?"
“Thích cậu?” Lục Túc Diên nói dứt khoát,
“Chỉ có chó mới thích cậu."
“Vì chỉ có chó mới không bỏ được thói ăn phân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)