Lục Túc Diên cúi xuống, bàn tay với khớp xương rõ ràng nắm lấy cằm Hạ Cẩn.
“Cậu một tên tội phạm cưỡng hiếp muốn bị phán mấy năm tù?"
Hạ Cẩn nhìn người đàn ông trước mặt, theo bản năng lùi đầu ra sau, rồi kéo chăn che kín người mình, chỉ để lộ đôi mắt nhìn ra ngoài.
“Chuyện giữa đàn ông với đàn ông sao có thể gọi là cưỡng h.i.ế.p được? Pháp luật không công nhận.”
Lục Túc Diên: "..."
“Giam giữ trái phép cũng là phạm pháp. Anh cứ chờ ngồi tù di."
Lục Túc Diên buông tay khỏi cằm Hạ Cẩn.
Khi hắn bắt nạt người khác, nếu thấy đối phương tức giận, sợ hãi, như vậy mới thú vị. Còn loại người ngoài khóc ra chỉ biết khóc như Hạ Cẩn, thật sự khiến hắn không có hứng bắt nạt. Chuyện này cứ giao cho pháp luật xử lý là được.
“Người đâu.”
“Ném hắn ra ngoài cho tôi.”
Lục Túc Diên lạnh lùng ra lệnh. Người bước vào vẫn là mấy vệ sĩ ban nãy. Cứ như vậy, Hạ Cẩn mặc nguyên quần áo bị “mời” ra khỏi biệt thự nhà họ Lục.
Gió lạnh thổi vù vù. Hạ Cẩn không nhịn được ôm chặt lấy bản thân yếu ớt, đáng thương và bất lực. Cậu xuyên vào sách. Còn xuyên thành anh trai pháo hôi trà xanh của thụ chính. Hiện tại cốt truyện đã đi được hơn nửa, người thân bạn bè đều bị nguyên chủ phá hỏng sạch sẽ.
Theo nguyên tác, Hạ Cẩn leo giường thành công, sau đó ra sức gây khó dễ cho thụ chính, cuối cùng bị hộ hoa sứ giả của thụ chính bóp chết. Ít ra cậu còn sống được một tháng.
Nhưng bây giờ, đổi thành Hạ Cẩn thật, leo giường thất bại. Không những không trở thành người của lão nam nhân hào môn, mà chẳng bao lâu nữa còn có khả năng bị bá tổng tống vào tù ăn cơm nhà nước.
Tuy số phận có hơi khác, nhưng đối với Hạ Cẩn mà nói cũng chẳng khác mấy. Dù ngang hay dọc cuối cùng cũng là chết. Hạ Cẩn giẫm lên con đường phủ đầy tuyết trắng, thở dài thật sâu. Bị đưa vào tù, cách xử lý này thật sự không giống phong cách
bá tổng chút nào.
Hạ Cẩn trước nay chưa từng nghĩ mình lại rơi vào tình huống này. Nếu đi theo đúng trình tự pháp luật, với tính cách của Lục Túc Diên, kiểu người như cậu e rằng sẽ phải vào tù bóc lịch.
Trong hoàn cảnh này, rốt cuộc nguyên chủ đã thượng vị kiểu gì? Hạ Cẩn không muốn vào trại cải tạo, liều mạng hồi tưởng lại tình tiết trong cuốn tiểu thuyết về nữ phụ trà xanh leo lên vị trí cao. Gió lạnh thổi vù vù, như đóng băng cả suy nghĩ của cậu.
Nhưng mặc cho cậu cố nhớ thế nào, phần ký ức đó vẫn trống rỗng. Hạ Cẩn hoàn toàn tuyệt vọng. Kể từ khoảnh khắc cậu xuyên vào cuốn sách này, nơi đây đã trở thành một thế giới hoàn chỉnh, không còn dựa theo cốt truyện nữa.
Hạ Cẩn không hề chú ý rằng, trên con đường lớn, một chiếc Maserati màu trắng đang chậm rãi lăn bánh. Trong xe là một quý bà được chăm sóc rất kỹ lưỡng.
“Lão phu nhân, đó là người mà Lục tổng đã ngủ cùng tối qua.” Một vệ sĩ nói.
Người phụ nữ mở to mắt, còn lấy kính lão ra đeo để nhìn rõ hơn:
“Không tệ, không tệ, là đứa trẻ tốt."
Trước đây Lục lão phu nhân còn khá bình tĩnh, nhưng từ khi Lục Túc Diên sắp 30 tuổi mà vẫn chưa có đối tượng, bà bắt đầu sốt ruột. Đến bây giờ, cho dù Lục Túc Diên có bế về một con khỉ làm vợ, bà do dự một chút rồi cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.
“Đây là con nhà ai? Khi nào chúng nó định kết hôn?" Lục lão phu nhân tò mò hỏi.
Mấy vệ sĩ nhìn nhau, trao đổi ánh mắt ngắn ngủi rồi đáp:
“Sẽ không kết hôn đâu ạ. Lục tổng đã cho cả đội luật sư kiện cậu ấy rồi.”
Lục lão phu nhân nghe xong mà không hiểu gì. Vẫn là người vệ sĩ lúc nãy, vẻ mặt khó nói:
“Bà từng dặn rồi, ai có ý đồ leo lên giường thì cứ để họ leo. Người này là vì chuốc thuốc Lục tổng nên mới lên được giường."
Lục lão phu nhân kinh ngạc đến mức suýt rớt cả mắt:
“Lục Túc Diên ngủ với người ta xong, tỉnh dậy không những không chịu nhận, còn định tống người ta vào tù?"
Vệ sĩ gật đầu. Anh ta cũng thấy ông chủ của mình quá thiếu tình thú. Bao nhiêu người muốn leo giường, ném ra ngoài là xong, vậy mà chỉ có tổng tài nhà họ lại làm đến mức này.
Dù đối phương bỏ thuốc là sai, nhưng con trai bà cũng không thể xử lý thô bạo như vậy chứ. Hơn nữa, ngủ một lần cũng là ngủ, ngủ nhiều lần cũng là ngủ, chi bằng cưới về. Biết đâu ngủ thêm vài lần lại nảy sinh tình cảm?
Nghĩ vậy, Lục lão phu nhân lập tức lấy điện thoại gọi cho con trai:
“Con à, mẹ bị ung thư rồi, bác sĩ nói mẹ chỉ còn sống được tám tháng. Đời này mẹ không còn gì tiếc nuối, chỉ mong trước khi nhắm mắt có thể thấy con lập gia đình.”
Ở biệt thự, Lục Túc Diên đang cầm tách trà, nghe vậy liền đánh rơi xuống đất:
“Mẹ nói cái gì? Đã đi kiểm tra ở bệnh viện chưa? Mẹ đang ở đâu? Bên cạnh có ai không?"
“Mẹ đang ngồi xe về nhà, có mấy vệ sĩ của con đi cùng, con yên tâm. Đừng có áp lực tâm lý quá. Mẹ không giống mấy bà mẹ ép con kết hôn sinh con đâu. Thật đấy, con không cần áp lực. Nếu mẹ chết mà chưa thấy con cưới cũng không sao. Đợi sau này con dẫn vợ đến đốt cho mẹ ít tiền vàng mã trước mộ là mẹ mãn nguyện rồi.” Lục lão phu nhân nói vô cùng “thấu tình đạt lý".
Lúc này Lục Túc Diên chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác, lập tức bỏ hết công việc, chạy thẳng về nhà cũ họ Lục.
Trong xe, mấy vệ sĩ co rúm lại thành một đám, vẻ mặt muốn khóc mà không dám. Không phải chúng tôi, thật sự không phải chúng tôi. Lão phu nhân đừng nói bừa nữa, sẽ chết người đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)