Lục Túc Diên hừ lạnh một tiếng, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm. Hắn chẳng qua chỉ nói ra hai câu suy nghĩ trong lòng mà thôi, có gì mà phải ngại đối mặt với Hạ Cẩn? Dù sao cậu ta cũng không dám đi nói với người khác chuyện này.
Hạ Cẩn ngửi thấy mùi cơm thơm phức, nuốt nước miếng:
“Cái đó đồ ăn Lục lão phu nhân mang đến là phần hai người.”
“Vậy thì sao?"
Lục Túc Diên mí mắt cũng không thèm nhấc. Hắn sao có thể ăn chung với Hạ Cẩn, chuyện đó hoàn toàn không phù hợp với thân phận bá tổng của hắn.
“Vậy tôi xuống dưới mua đồ ăn cho mình."
Hạ Cẩn nhẫn nhịn như Ninja Rùa nói. Lục Túc Diên dường như rất hài lòng với câu trả lời này, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Đợi đến khi Hạ Cẩn ra khỏi văn phòng, Lục Túc Diên nhìn tấm thẻ đen trên bàn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Người này năng lực dỗ người cũng quá mạnh rồi. Chính mẹ mình, hắn hiểu rõ hơn ai hết đó không phải là người dễ lấy lòng. Cho dù bà thật sự muốn con dâu, cũng không thể tùy tiện lấy thẻ đen ra đưa.
Trụ sở tập đoàn Lục thị nằm ở trung tâm thành phố, xung quanh đầy đủ ăn uống giải trí. Đi chưa được mấy bước đã có quán ăn. Hạ Cẩn nhìn thấy tiệm bánh ngọt rất đắt phía trước, lập tức bước vào. Kiếp trước cậu thích nhất bánh ở đây, nhưng vì giá quá đắt nên chưa bao giờ dám mua.
Lần này, Hạ Cẩn gọi thẳng chiếc bánh nhỏ hai tầng mà trước đây không nỡ gọi, thêm hai phần cheesecake. Trên đường về, cậu còn mua thêm một phần cá nướng và một bát cơm.
Nhân viên lễ tân nhận ra Hạ Cẩn, vội chào:
“Tổng tài phu nhân!"
Nghe vậy, tâm trạng Hạ Cẩn càng vui hơn. May mà lúc trước cậu không bị chập mạch mà từ chối đề nghị kết hôn giả của Lục Túc Diên, nếu không làm gì có cuộc sống tốt thế này.
Về đến nơi ăn bánh trước hay ăn cá nướng trước nhỉ? Bánh có thể để một lúc, nhưng đồ nóng nguội đi là không ngon nữa.
Ừ, ăn cơm trước!
Nhưng vai chính thụ thì không thể coi như không thấy. Trên mặt Hạ Tường thoáng hiện vẻ chán ghét, cậu ta nói:
“Anh, sao anh lại ở đây? Mấy ngày anh rời khỏi nhà, ba mẹ ăn không ngon ngủ không yên. Anh mau về nhà xem đi."
“Nếu tôi nhớ không nhầm, họ đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi.” Hạ Cẩn không muốn dính dáng.
Dính đến vai chính thụ đồng nghĩa với phiền phức thậm chí mất mạng.
“Ba mẹ nói lúc tức giận, sao anh lại tin thật? Họ đối xử với các con đều như nhau.” Hạ Tường nói.
Trong lòng cậu ta thầm nghĩ giá mà không có người anh này thì tốt rồi. Không có Hạ Cẩn, gia đình sẽ không bị người khác cười chê, mọi thứ sẽ trọn vẹn.
“Ừ, cậu nói sao thì là vậy.” Hạ Cẩn không buồn tranh cãi.
Thang máy sắp đến tầng 20, nhưng Hạ Cẩn vẫn không xuống.
Hạ Tường nhíu mày:
“Anh định đi đâu? Công ty không phải nơi anh muốn vào là vào."
Thang máy dừng ở tầng 28. Hạ Cẩn giơ chiếc bánh nhỏ lên:
“Tôi đi đưa cơm tình yêu cho kim chủ."
Ý tứ rất rõ cậu đã được người khác bao nuôi, không còn ý định tranh giành nam chính với cậu ta nữa. Như vậy vai chính thụ chắc sẽ không dây dưa với mình nữa chứ? Nghĩ vậy, Hạ Cẩn bước vào văn phòng tổng tài.
Trong thang máy, Hạ Tường nghe thấy hai chữ bao nuôi, đầu tiên là sững sờ, sau đó là phẫn nộ. Cậu ta không nghi ngờ Hạ Cẩn nói dối. Với trình độ học vấn chỉ miễn cưỡng tốt nghiệp cấp ba, làm sao vào được tập đoàn Lục thị? Cộng thêm gương mặt đó ngoài bị bao nuôi thì còn gì nữa?
Hạ Tường đi ra ngoài, đầu óc rối bời. Hạ gia tuy không phải công ty lớn, nhưng tuyệt đối không thể có một người bị bao nuôi như vậy. Cậu ta muốn đi tìm Hạ Cẩn nói rõ, nhưng nghĩ đến thái độ của người anh này từ nhỏ đến lớn, lại thấy lòng rối như tơ vò. Cậu ta phải làm sao đây?
Cả buổi chiều làm việc, Hạ Tường liên tục bị cấp trên mắng. Chuyện này đã vượt quá khả năng của cậu ta vẫn nên về nhà nói với ba mẹ.
Cậu ta nhớ lại lần đầu Hạ Cẩn trở về nhà: quần áo rách rưới, người đầy mùi lạ, không rửa tay đã lao vào ăn, còn ăn hết sạch thịt trên bàn.
Vì sao anh trai nhà người khác lại thương em, còn anh trai của cậu ta lại như vậy? Ba mẹ nói, do từ nhỏ bị nuôi dạy không tốt. Nhưng bây giờ lại còn đi trèo lên giường lãnh đạo công ty. Chỉ nghĩ thôi đã thấy xấu hổ. Nếu đồng nghiệp biết chuyện, cậu ta còn mặt mũi nào làm việc?
Trong khi đó, Hạ Cẩn hoàn toàn không biết chỉ một lần gặp mặt mà Hạ Tường đã tưởng tượng ra cả đống chuyện. Hiện tại cậu chỉ cảm thấy cá nướng này quá thơm, quá cay, quá ngon! Không khí tràn ngập mùi cá nướng cay nồng.
Lục Túc Diên khựng lại, trong lòng thắc mắc: thứ này ngon đến vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
