Sáng hôm sau, Lục lão phu nhân ăn sáng mà ủ rũ. Dù con trai bà có đáng ghét đến đâu, thì vẫn là con trai. Không thấy thì ăn cũng không ngon.
Hạ Cẩn nhìn bàn ăn ngon lành, nhớ đến kim chủ giàu có, liền an ủi:
“Mẹ ăn chút đi, trưa nay con mang cơm cho Lục Túc Diên, tiện thể xem anh ấy giúp mẹ."
Thuận tiện trả lại thẻ.
Nghe vậy, tâm trạng Lục lão phu nhân lập tức tốt lên. Ăn xong, Hạ Cẩn ngồi nói chuyện với bà cả buổi sáng. Gần trưa, bà chuẩn bị hộp cơm hai người, sai tài xế đưa cậu đến công ty.
Ngồi trên xe, Hạ Cẩn chán chường nghịch điện thoại rách của mình so với siêu xe, thật quá lệch tông. Cậu cũng phải bái phục cha mẹ nguyên chủ thời buổi này mà vẫn tìm được chiếc điện thoại đến cả chợ đồ cũ cũng không thèm nhận.
Đến nơi, tài xế đưa cậu vào công ty theo lời dặn. Lên thẳng tầng 28, tới văn phòng tổng tài. Lục Túc Diên nhìn Hạ Cẩn xách hộp cơm tới, lạnh nhạt hỏi:
“Cậu dám cúp điện thoại của tôi?"
“Tôi không có, tôi không nhận được"
Hạ Cẩn đưa điện thoại ra.
Lục Túc Diên sắc mặt tối sầm:
“Cậu dùng thứ này lừa tôi? Coi tôi là kẻ ngốc à?"
Rắc rắc...
Chiếc điện thoại vốn đã sắp hỏng hoàn toàn hy sinh trong tay hắn.
Không khí im lặng.
Hạ Cẩn thầm trợn trắng mắt, nhưng nghĩ đến căn biệt thự, vẫn tiến lên hòa giải:
“Lục tổng, điện thoại dùng lâu thì hỏng là chuyện bình thường. Là vợ chồng hợp đồng, hôm nay tôi đến đưa cơm để làm lão phu nhân vui."
Cậu đưa thẻ ra:
“Hôm qua lão phu nhân cho tôi thẻ này, giờ trả lại anh.”
Cậu là người có đạo đức nghề nghiệp. Không nhận thêm thứ không thuộc về mình. Chỉ cần nhớ trả cậu biệt thự là được.
Lục đại tổng tài từ trong cơn khiếp sợ hoàn hồn lại, nhìn thi thể chiếc điện thoại nằm trên mặt đất, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao. Hắn đường đường là tổng tài tập đoàn Lục thị, vậy mà lại bị người ta ăn vạ ngay trong văn phòng của mình bằng một chiếc điện thoại?
“Đi đổi một cái điện thoại tốt hơn. Đi ngay bây giờ.” Lục Túc Diên lạnh giọng nói.
Không có điện thoại, hắn làm sao có thể nắm rõ Hạ Cẩn đang làm gì bất cứ lúc nào?
“Làm sao?” Thấy Hạ Cẩn đứng yên tại chỗ, Lục Túc Diên khó chịu hỏi.
“Anh làm hỏng điện thoại của tôi, thì anh phải đền” Hạ Cẩn vừa nói được nửa câu, thấy sắc mặt Lục Túc Diên lại trầm xuống, trong lòng thầm chửi: đồ keo kiệt.
Đường đường tổng tài mà lại so đo tiền một cái điện thoại với cậu. Tổng tài nhà người ta toàn ném thẳng tấm séc mấy chục triệu cho tùy tiện tiêu! Nhưng mấy lời này, Hạ Cẩn chắc chắn không dám nói ra.
Bản năng sinh tồn khiến cậu lập tức đổi giọng:
“Hay là anh ứng trước cho tôi một tháng lương đi, để tôi đi đổi điện thoại? Dù sao tôi cũng không có tiền, một xu cũng không CÓ."
Thấy sắc mặt Lục Túc Diên vẫn không tốt, Hạ Cẩn vội vàng bổ sung:
“Thật đấy! Anh có từng thấy người giàu nào rảnh rỗi đến mức liều mạng rơi nước mắt để trèo lên giường người khác không? Tôi là người nghèo! Tôi thật sự là người nghèo!"
Ngay cả bản thân cậu khi nhìn thấy cái điện thoại này còn ghét bỏ nữa là! Đồ tốt ai mà chẳng muốn dùng nhưng cậu không có tiền thì biết làm sao? Lục tổng ơi, mở to mắt nhìn ánh mắt chân thành này của tôi đi!
Nghe đến hai chữ trèo giường, Lục Túc Diên chỉ cảm thấy đau đầu:
“Từ bây giờ, nếu tôi còn nghe thấy hai chữ trèo giường, mỗi lần trừ 2 vạn tiền tiêu vặt. Tháng này tiền tiêu vặt của cậu là 8 van."
Hạ Cẩn bĩu môi 8 vạn cũng là rất nhiều tiền đấy!
“Vậy khi nào anh đưa cho tôi? Tôi đang cần tiền gấp.”
Dưới ánh mắt đầy nghi ngờ “anh có định quỵt nợ không” của Hạ Cẩn, Lục Túc Diên tức đến muốn hộc máu, đành gọi trợ lý đưa cho cậu một tấm thẻ.
“Ở đây đợi. Tối tan làm đi cùng tôi chọn điện thoại.”
“Tôi tự chọn cũng được mà” Hạ Cẩn lẩm bẩm.
“Không tin cậu.” Lục Túc Diên đáp.
Lỡ đâu cậu lại chọn một cái điện thoại như cái đang dùng thì sao? Hắn không muốn bị ăn vạ lần thứ hai.
“Thế tiền điện thoại ai trả?” Hạ Cẩn nhìn hắn với vẻ lấy lòng.
Ra ngoài cùng kim chủ, lại là kim chủ yêu cầu đổi điện thoại, sao có thể để cậu một “phu nhân giả” tự bỏ tiền được?
“Điện thoại của cậu, tại sao tôi phải trả?” Lục Túc Diên hỏi ngược lại.
“Tiền tiêu vặt mỗi tháng là để giải quyết mấy chuyện này, tránh để cậu làm tôi mất mặt.”
“Kim chủ đại nhân, đến giờ ăn trưa rồi.” Hạ Cẩn nở nụ cười tiêu chuẩn.
Lục Túc Diên nhìn mà thấy có chút vi diệu.
“Bình thường cậu là kiểu có thù tất báo, hôm nay sao lại ngoan ngoãn như vậy? Não bị nước vào rồi à?”
“Lục tổng, não tôi không bị nước vào. Trong thời gian hợp đồng tôi sẽ nghe lời anh, đến lúc kết thúc nhớ đưa biệt thự. Một căn.”
Hạ Cẩn vẫn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực. Anh mới là người bị nước vào ấy!
Hóa ra vừa rồi Lục Túc Diên quá sốc, không cẩn thận nói luôn suy nghĩ trong lòng ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)