Nhìn lại dáng ăn của Hạ Cẩn, hắn thầm khinh bỉ đúng là chưa từng thấy việc đời. Đọc xong một trang tài liệu, Hạ Cẩn cũng ăn xong cá. Lục Túc Diên thở phào cuối cùng không phải nghe tiếng nhai nữa. Nhưng chưa kịp thở xong
soạt soạt...
Tiếng túi nilon vang lên, tiếp đó là mùi sữa ngọt ngào lan tỏa. Hạ Cẩn vô cùng hài lòng. Bánh mấy chục với bánh trăm ngàn đúng là khác nhau. Chỉ tiếc cậu ăn không nổi nhiều tối đa nửa cái bánh là no, phần còn lại có thể mang về làm bữa khuya.
Lục Túc Diên nhìn Hạ Cẩn, rồi nhìn chiếc bánh chưa mở, mùi thơm thoang thoảng. Sau một giây suy nghĩ, hắn không chút do dự vươn tay.
Từng miếng, từng miếng một
Mắt hắn không tự chủ nheo lại.
Hạ Cẩn ăn xong cheesecake, quay sang lấy bánh không thấy. Nhìn kỹ lại thì thấy trong tay Lục Túc Diên chỉ còn vỏ hộp. Hạ Cẩn suýt mù mắt. Cậu dụi mắt liên tục sợ mình nhìn nhầm. Nhưng không. Bánh của cậu thật sự bị ăn sạch.
Ánh mắt thiêu đốt của Hạ Cẩn khiến Lục Túc Diên không thể phớt lờ. Bề ngoài hắn bình tĩnh, nhưng thực tế hoảng nhẹ, vội nuốt nốt miếng cuối, trong đầu điên cuồng nghĩ lý do.
“Lục tổng! Doanh nghiệp Viễn Hàng muốn hợp tác với Lục thị!”
Giọng trợ lý từ xa vọng lại. Ngay trước khi cửa mở Lục tổng bình tĩnh thực hiện một cú ném rổ 2 mét, ném toàn bộ đĩa bánh và dao nĩa vào tay Hạ Cẩn.
Một tổng tài sao có thể ăn đồ con gái thích chứ! Trợ lý Lâm Dũng bước vào, thấy cảnh:
“Để đó, lát tôi xem. Cậu ra ngoài trước đi.”
Lâm Dũng liếc Hạ Cẩn một cái, trong lòng thở dài sắc đẹp hại nước. Văn phòng vốn yên tĩnh như mộ cổ, giờ lại có khói lửa nhân gian.
Cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn hai người. Hạ Cẩn xách hộp bánh rỗng, ánh mắt đầy lên án nhìn Lục Túc Diên. Lục Túc Diên dừng bút, nói:
“Xin lỗi tôi định ném vào thùng rác, không cẩn thận ném lệch.”
Nhìn thùng rác nằm bên tay phải Lục Túc Diên, lại nhìn vị trí cậu đang ngồi trên sofa bên trái, Hạ Cẩn cười khẩy hai tiếng. Tin anh mới là lạ.
“Lục tổng, anh làm thế nào mà có thể ném lệch tận 180 độ vậy? Dạy tôi với!” Kiểu ném lệch kiểu trống đánh xuôi, kèn thổi ngược này, cậu đúng là chưa từng thấy. Nói dối mà cũng không dám nói trắng trợn đến vậy.
“Cậu không học được đâu.” Lục tổng mặt không đổi sắc nói,
“Cậu đâu phải tổng tài, không ném được đến tầm của tôi.”
Lời bịa đặt nghiêm túc này khiến Hạ Cẩn suýt nữa đập luôn hộp bánh vào mặt hắn.
“Lục tổng, làm ơn trả tiền bánh cho tôi.”
Đường đường đại tổng tài nhà họ Lục, lại đi “nuốt luôn” tiền bánh kem của cậu, cậu cũng chẳng làm được gì. Nghĩ đến đây, Hạ Cẩn chỉ có thể cầu mong vị tổng tài này có chút liêm sỉ, đừng ăn quỵt.
“Đưa bánh cho kim chủ là phạm vi công việc của cậu.” Trong mắt Hạ Cẩn lúc này, Lục Túc Diên lập tức hóa thân thành Chu Bái Bì. (*Chu Bái Bì là một nhân vật địa chủ hình trong văn học hiện đại Trung Quốc, nổi tiếng với sự bóc lột, keo kiệt và tàn ác đối với người làm thuê)
“Lục tổng, vậy tiền bánh ai trả?” Hạ Cần hỏi một cách dè dặt.
Thái độ này lại khiến Lục Túc Diên nổi cáu hắn trông giống kiểu tổng tài đi quỵt tiền bánh lắm sao?
“Bánh kem một trăm tám đắt thật.” Hạ Cẩn lại nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Tôi chuyển thêm cho cậu một vạn vào thẻ, sau này mỗi ngày đều phải lấy danh nghĩa của cậu mang đồ ngọt đến.” Lục Túc Diên mất kiên nhẫn nói.
“Thế tiền ship thì sao?” Hạ Cẩn hỏi.
Thấy Lục Túc Diên sắp nổi đóa, cậu lập tức tự trả lời:
“Trừ trong một vạn đó luôn vậy.”
Luc Túc Diên thở dài:
“Sao cậu chẳng có chút tinh thần hợp đồng nào vậy?"
Người được bao nuôi đều kiểu cãi trời cãi đất cãi cả kim chủ như thế này sao?
“Không phải là có đâu.” Hạ Cẩn thật lòng khó hiểu.
“Tôi chẳng phải đã trả lại thẻ đen của Lục lão phu nhân cho anh rồi sao?"
Câu nói chân thành này lại khiến tâm trạng Lục Túc Diên càng tệ hơn. Hắn muốn Hạ Cẩn đối xử với mình tốt hơn một chút, đừng suốt ngày bật lại hắn. Nhưng lời này hắn không nói ra được. Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết Hạ Cẩn sẽ đáp lại thế nào.
Kim chủ ăn bánh của tôi, kim chủ làm hỏng điện thoại của tôi, kim chủ còn bắt tôi gánh nồi, lại còn không tăng lương vậy tại sao tôi không được quyền bất mãn?
Ban đầu rõ ràng chỉ định để cậu dỗ lão phu nhân vui vẻ. Vậy mà mới qua có hai buổi tối thôi, sao lại cảm thấy mình với cái tên đầy tâm cơ này càng lúc càng dây dưa nhiều thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
