“Nhà họ Lục chúng ta không phải người không biết điều. Sính lễ, hôn lễ tất cả đều có thể bổ sung sau."
Hạ Cẩn suýt nữa bị nghẹn. Trong quyển sách này, điều cậu nhớ rõ nhất là nguyên chủ là một pháo hôi trà xanh, sau khi gả vào hào môn cũng chẳng được coi trọng, gần như chỉ tồn tại trên danh nghĩa.
Cũng chính vì vậy mà cuối cùng bị một phú nhị đại bóp chết nhẹ nhàng, không ai để tâm.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Lục lão phu nhân, cậu giải thích:
“Con đã bị đuổi khỏi nhà rồi, nên mẹ không cần phải đến đó đâu."
"Vì sao lại bị đuổi? Có phải họ đối xử với con không tốt không?” Lục lão phu nhân lập tức đau lòng.
“Vì con làm chuyện có lỗi với em trai em gái, lại còn nói ba mẹ thiên vị, nên họ tức giận đuổi con đi."
Hạ Cẩn nói, đồng thời cố ý tỏ ra buồn bã. Dù sao nếu vừa bị đuổi khỏi nhà mà lại tỏ ra vui vẻ thì cũng quá kỳ lạ.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn sẽ nhân cơ hội này quay về.
Nhưng Hạ Cẩn thì không. Xuyên qua một lần, hà tất phải tự tìm thêm cha mẹ để đè đầu mình? Huống chi đó còn là kiểu cha mẹ trong lòng chỉ có vai chính.
“Làm sao lại có loại cha mẹ như vậy! Con trước đây sống kiểu gì vậy? Mau kể cho mẹ nghe, người nhà họ Lục không thể để người khác bắt nạt.” Lục lão phu nhân tức giận nói.
Hạ Cẩn nhìn bà trên người tràn đầy khí chất bá đạo tổng tài cuối cùng cũng hiểu vì sao Lục Túc Diên lại có phong cách như vậy.
“Mẹ, chuyện này nói ra thì dài” Hạ Cẩn bắt đầu kể.
Từ lúc sinh ra, cha mẹ bận gây dựng sự nghiệp nên gửi cậu về quê cho ông bà nuôi. Nhà đông con, cậu cũng không được coi trọng. Đến khi cha mẹ ổn định sự nghiệp, lại sinh thêm em trai em gái, lúc đó cậu đã ba tuổi. Họ vừa chăm con nhỏ vừa làm việc, vẫn không có thời gian đón cậu về.
Mãi đến khi cậu học cấp hai mới được đón về thành phố. Nhưng vì từ nhỏ bị nuôi thả, về thành phố cái gì cũng không bằng em trai em gái, thậm chí việc học còn chậm hơn hai năm. Cha mẹ từng dạy cậu cách đối nhân xử thế, nhưng cậu học không tốt, khiến họ không hài lòng. Cuối cùng cũng không thi đậu đại học.
“Mẹ đừng cười con lần này bị đuổi ra là vì con thấy em trai có quần áo mới, điện thoại mới, tiền tiêu vặt, còn con thì không có gì. Con nói họ thiên vị, nên bị đuổi đi.”
Hạ Cẩn nói xong, trong lòng lại nghĩ: Cậu không muốn Lục lão phu nhân đứng ra thay mình, càng không muốn bịa chuyện khiến bà tưởng gia đình mình tốt rồi âm thầm giúp vai chính.
Trong nguyên tác, vai chính thụ chính là dựa vào thân phận em trai Hạ Cẩn tiếp cận Lục lão phu nhân, giúp Hạ gia thu được không ít lợi ích. Hạ gia tuy cũng là một công ty nhỏ, nhưng hoàn toàn không thể so với Lục gia.
Nghe xong, mắt Lục lão phu nhân đỏ hoe. Người lớn tuổi như bà, nghe những chuyện này sao có thể không đau lòng.
Những năm 80 quả thật có nhiều người ra ngoài gây dựng sự nghiệp, gửi con ở quê cũng là bất đắc dĩ. Nhưng sau khi đã ổn định, có thêm con, lại đối xử bất công như vậy thì thật quá đáng.
Không cho tiền tiêu vặt là sao? So sánh Tiểu Cẩn với cặp long phượng kia là sao? Tiểu Cẩn mới về được bao lâu, còn họ đã sống cùng nhau bao nhiêu năm? Làm sao có thể so sánh?
Nhưng Lục lão phu nhân không nói ra suy nghĩ của mình, chỉ lặng lẽ lấy ra một tấm thẻ đen:
“Cầm lấy tiêu vặt đi.”
Ba mẹ không cho, bà cho. Hạ Cẩn định từ chối, nhưng nhìn đôi mắt đỏ của bà, đành nhận:
“Cảm ơn mẹ."
Trong lòng cậu thầm nghĩ: diễn hơi quá rồi nhưng thôi, tối trả lại kim chủ là được.
“Mẹ, ngày mai mẹ bảo Lục Túc Diên làm việc trong thư phòng được không? Buổi tối anh ấy bật đèn làm con ngủ không ngon."
“Được, tối nay ta sẽ nói với nó."
Chuyện phân phòng ngủ giải quyết thuận lợi ngoài dự đoán.
Cầm cục khoai nóng trên tay, Hạ Cẩn quyết định tối nhất định phải trả lại. Đáng tiếc cậu không có số điện thoại của kim chủ, nếu không có thể báo cáo tình hình bất cứ lúc nào. Nhỡ chuyện hôm nay bị kẻ lắm mồm mách lại, khiến kim chủ hiểu lầm cậu tham lam thì sao?
Kết quả, tối đó kim chủ không về.
Hạ Cẩn nằm trên giường, nghịch chiếc điện thoại đồ cổ của mình. Tác giả vì để vai chính sống cuộc sống chất lượng cao, nên mọi thứ trong truyện đều lấy từ hiện đại, chỉnh sửa một chút rồi đưa vào.
Hạ Cẩn mở trình duyệt, nhìn vòng xoay loading quay mãi không xong, tức đến mức suýt ném máy.
Cha mẹ nguyên thân thật sự là doanh nhân thành đạt sao? Hay từ xóm nghèo nào đó ra? Ba đứa con mà phân biệt đối xử đến mức này không trách nguyên chủ hắc hóa.
Nhưng Hạ Cẩn thì không. Đợi tháng đầu nhận được mười vạn, cậu sẽ đổi điện thoại mới, mua những thứ mình thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)