Ban nãy nghe lời Quý Đình Đình, vốn dĩ có mấy người còn nghi ngờ tác phong của Quý Đường Đường thực sự có vấn đề, lúc này đều cười nói: "Đường Đường, lần sau cháu có lên núi thì phải nói với người nhà một tiếng, cháu xem làm náo loạn cả thôn lên rồi."
Quý Đường Đường vui vẻ vâng dạ, lại đưa nấm trong giỏ đến trước mặt mấy người: "Thím à, hôm nay để các thím phải nhọc lòng rồi, nhà cháu cũng chẳng lấy ra được thứ gì khác, các thím cầm nắm nấm này về nấu canh ăn."
Mọi người liên tục xua tay: "Thế sao được, chỗ nấm này to thật, khó tìm lắm đấy."
"Có gì mà không được chứ, chẳng qua cũng chỉ tốn chút công thôi mà, mau cầm lấy đi ạ, đừng khách sáo."
Quý Đường Đường chọn mấy cây nấm to nhét vào tay họ, trong không gian, loại nấm như thế này là thứ bình thường nhất, chỉ cần đi vào là hái được cả nắm to, cô chẳng tiếc chút nào, nhưng lại khiến mấy người phụ nữ này vui mừng khôn xiết.
Thời buổi này, nhà nào cũng đói ăn thiếu mặc, chỉ cần là thứ có thể lấp đầy bụng thì đều là đồ tốt. Chỗ nấm này chắc chắn ăn ngon hơn rau dại bình thường nhiều.
Quý Đình Đình thấy Quý Đường Đường chỉ dùng vài cây nấm đã mua chuộc được mấy người đàn bà trong thôn, lập tức bực bội không thôi.
Người chị họ này tuy ngu ngốc, nhưng khuôn mặt kia quả thực rất xinh đẹp.
Hôm nay không biết là có chuyện gì, cô ta cảm thấy khuôn mặt kia còn đẹp hơn trước đây. Đẹp đến mức cô ta chỉ hận không thể cào rách khuôn mặt đó.
Nhưng vì thanh danh, cô ta vẫn luôn giả vờ ra dáng rất quan tâm đến chị họ. Đương nhiên không thể làm ra chuyện tổn hại đến danh dự của mình trước mặt mọi người.
Quý Đường Đường thầm nghĩ đương nhiên cô ta chưa từng thấy rồi, đây là nấm trong bí cảnh, có thể giống với bên ngoài được sao?
Tuy nhiên thấy mấy người đàn bà trong thôn do dự, cô cũng không giải thích nhiều.
Nấm trong bí cảnh tuy không sánh được với linh thực tiên cỏ, nhưng cũng chứa linh khí, ăn vào ít nhiều cũng có lợi cho cơ thể.
Nếu họ không tin cô, cô cũng chẳng cần thiết phải ép họ.
Thấy Quý Đường Đường không giải thích, Quý Đình Đình lập tức đắc ý không thôi, nói với người phụ nữ bên cạnh: "Thím Trương, trúng độc nấm không phải chuyện nhỏ đâu, mấy hôm trước ở thôn bà ngoại cháu, có mấy người dân vì ăn nhầm nấm độc mà suýt mất mạng đấy."
Trương Xuân Hoa bị lời của Quý Đình Đình dọa sợ, vội vàng trả lại nấm.
Mấy người phụ nữ bên cạnh thấy Trương Xuân Hoa đã trả lại, cũng cười gượng gạo với Quý Đường Đường, trả nấm lại cho cô.
Cuối cùng chỉ có Lâm Ngọc Lan nói: "Thím lại thấy Đường Đường không phải người hồ đồ đến mức ngay cả nấm cũng không phân biệt được. Đường Đường, thím cảm ơn lòng tốt của cháu nhé!"
Thím ấy cầm nấm đi về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)