Trong một góc khuất, Hứa Đông Quế đang trợn tròn mắt, biểu cảm phong phú đến mức có thể gom lại thành một bộ tranh châm biếm. Cô ta thảng thốt hỏi thầm trong đầu:
[ Hệ thống, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Tôi còn chưa kịp ra tay chia rẽ Vương Lỗi và cô ả kia mà? Sao nhiệm vụ đã báo hoàn thành rồi? ]
Tiếng điện tử lạnh lẽo vang lên trong trí óc cô ta: [ Vương Lỗi và nữ chính đã ở bên nhau rồi. Theo quy luật của thế giới Đại Tấn Giang, hễ nữ chính Phùng Thanh Ninh chọn ai thì kẻ đó tự động thăng cấp thành nam chính. Hiện giờ Vương Lỗi không còn là nhân vật lót đường nữa, anh ta đã là nam chính thực thụ. Vì anh ta không còn bị nguy hiểm tính mạng, nên ký chủ không cần "cứu vớt" nữa. Nhiệm vụ kết thúc, cô có thể chọn rời khỏi đây hoặc ở lại dưỡng già. ]
Hứa Đông Quế vẫn chưa hết bàng hoàng: [ Không đúng! Sao nữ chính lại đi yêu một gã lót đường? Thế còn anh chàng nam chính ban đầu thì sao? Bị biến thành nam phụ hay cũng thành bia đỡ đạn rồi? ]
[ Cái đó tôi chịu. Theo lý mà nói thì không đến mức chết thảm đâu. Nam chính ban đầu vốn là lính dưới quyền Vương Lỗi, giờ chắc lùi lại làm nhân vật phụ thôi. ]
A Nhu đứng cách đó không xa, linh hồn nhạy bén của một cung nữ từng trải giúp cô bắt được những dao động kỳ quái phát ra từ phía Hứa Đông Quế. Cô khẽ thở phào một cái, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng. Hóa ra cái gọi là "chết theo cốt truyện" mà Lưu Trường Anh từng nhắc tới sẽ không xảy ra nữa. Vận mệnh của người đàn ông kia đã thay đổi, và cô chính là người nắm giữ chìa khóa đó.
Chạy được mười bước, cô ta khựng lại, rồi như bị ma đuổi, lại lao thẳng về phía A Nhu. "Cái này tặng cô, chúc cô hạnh phúc!"
Nói xong, cô ta nhét một vật vào tay A Nhu, lại ném thêm một thứ vào lòng Hứa Đông Mai rồi chạy bán sống bán chết, không dám ngoảnh đầu lại lần nào.
A Nhu nheo mắt, chỉ loáng thoáng nghe được tiếng cãi vã trong không trung:
[ Thật chẳng hiểu nổi cái bệnh mê người đẹp của cô nặng đến mức nào nữa. Đồ quý giá thế cũng đem tặng, đối xử với người đẹp còn tốt hơn người thân! ]
[ Người ta là nữ chính "có số có má", giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ trong nháy mắt đấy thôi. Tôi lại vừa chạy tới quấy rầy ngày đính hôn của người ta, coi như đây là quà tạ lỗi. Thôi mà, đừng có hậm hực nữa, không phải chỉ là chưa đổi diện mạo mới cho anh thôi sao? Về rồi tôi đổi cho anh cái bộ mười tám nghìn tám trăm tám mươi tám đó là được chứ gì! ]
[ Hừ, coi như cô còn chút lương tâm... ]
Bóng dáng Hứa Đông Quế cùng cái "hệ thống" kỳ lạ kia nhanh chóng mất hút nơi cuối đường.
Bên này, Hứa Đông Mai ngơ ngác nhìn vật trong tay mình, suýt nữa thì đánh rơi. Đó là một chiếc vòng vàng lớn, nặng trịch! Chị ta cuống cuồng đuổi theo: "Đông Quế! Đồ này ở đâu ra? Em đứng lại nói cho rõ ràng cho chị!"
Nhưng làm sao chị ta đuổi kịp một kẻ đang chạy đua với thời gian để "thoát xác" chứ? A Nhu đứng đó, thản nhiên nhìn theo. Cô biết linh hồn trong cái xác kia sắp biến mất, lát nữa dù Hứa Đông Mai có bắt được người, thì đó cũng chẳng còn là "Hứa Đông Quế" vừa rồi nữa.
Sự náo loạn của hai chị em họ Hứa tuy không ảnh hưởng đến A Nhu, nhưng lại khiến Vương Lỗi một phen hú vía. Cha của A Nhu - ông Lưu Hải Phong - vốn đã không vừa mắt kẻ dám đến "trộm" mất con gái rượu của mình, nay thấy "đào hoa thối" của anh tìm đến tận cửa thì sắc mặt càng khó coi hơn.
Đợi khi Hứa Đông Mai chạy đi rồi, chỉ còn lại người nhà, Vương Lỗi vội vàng phân bua với ông Hải Phong: "Bác Lưu, chuyện này thực sự không liên quan đến con. Lúc bà mối nhắc tên cô ta, con đã dứt khoát từ chối rồi. Con và cô ta chẳng có quan hệ gì hết!"
Ông Lưu Hải Phong chỉ nhướn mày một cái, hừ mũi quay đi, không thèm ban cho anh lấy một cái liếc mắt. Chỉ có bà Phùng Hà Hoa là người hiền hậu, nhẹ nhàng xoa dịu: "Không sao đâu, nhìn điệu bộ lúc nãy chắc sau này cô ta cũng không dám đến nữa."
Trong lòng mọi người lúc này đều thấy kỳ lạ. Cô nàng Hứa Đông Quế kia chạy đến tìm Vương Lỗi, ban đầu thì hống hách khinh khi A Nhu, nhưng vừa nhìn thấy mặt A Nhu một cái liền như trúng tà, chúc phúc một câu rồi chạy mất dép. Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng cô ta tự thấy hổ thẹn trước nhan sắc và phong thái của A Nhu mà từ bỏ ý định.
Thực tế thì cũng đúng là vậy. So về vóc dáng, dung mạo, học vấn hay nhân phẩm, A Nhu đều ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Đến cả kẻ "mê cái đẹp" như Hứa Đông Quế còn không kìm lòng được mà dâng quà, thì người thường sao so nổi?
Bà Tạ Hương Liên cũng vội đỡ lời: "Đây thật là oan cho thằng Lỗi Tử nhà tôi quá. Trước kia nghe người ta nhắc qua một câu tôi đã gạt đi ngay, bà mối đến tôi cũng đuổi thẳng cổ, không ngờ con bé đó lại cố chấp như vậy."
Người nhà họ Lưu dù còn chút khó chịu nhưng cũng không tiện làm căng trong ngày vui. Không khí dần ấm lại, bởi dù sao ông Hải Phong và bà Hà Hoa cũng đã chấm Vương Lỗi làm rể, chưa có ý định thay đổi. Thật ra, ông Hải Phong tuy ngoài mặt hay soi xét, nhưng trong thâm tâm ông rất khâm phục bản lĩnh của Vương Lỗi. Nếu không phải vì anh đang âm mưu "bứng" cây cải trắng nhà ông đi, thì chắc ông đã khen anh lên tận mây xanh rồi.
Bà Hà Hoa thấy chồng vẫn còn xì mặt ra, liền cười nói: "Thôi mà ông nó, cũng tại thằng Lỗi Tử ưu tú quá nên con gái nhà người ta mới thầm thương trộm nhớ đấy thôi."
Câu nói này gãi đúng chỗ ngứa của bà Tạ Hương Liên. Bà cười hớn hở, lại bắt đầu kể lể về quá khứ lẫy lừng của con trai: từ lúc bé tí đã biết nhặt nhạnh đồ về giúp nhà, đến năm tám chín tuổi gan dạ dẫn đường cho quân ta đánh giặc, rồi mười lăm tuổi tự mình đi lính. Câu chuyện hào hùng ấy bà đã kể hàng chục lần, nhưng lúc này vẫn khiến không khí thêm phần náo nhiệt.
Mọi người dần tản đi. Vợ chồng ông Hải Phong cùng bà Liên vào nhà uống trà, bàn tiếp chuyện cưới hỏi. Chị dâu La Gia Hương dẫn mấy đứa nhỏ vào bếp bận rộn. Ba cậu con trai nhà Vương Sâm cũng đi xem người ta giết lợn tết ở đầu thôn.
Khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại Vương Lỗi và A Nhu đứng giữa sân. A Nhu định đi theo mẹ vào trong, nhưng Vương Lỗi sợ cô còn giận chuyện Hứa Đông Quế nên vội giữ cô lại.
"A Nhu, em không giận đấy chứ? Anh thề là anh với cô ta không có gì cả." Vương Lỗi thấp thỏm hỏi.
A Nhu khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Không đâu anh Lỗi, em thấy cô Hứa đó cũng thú vị lắm."
Cô nói thật lòng. Bởi vì Hứa Đông Quế là người xuyên không thứ hai cô gặp. Không chỉ cho cô biết mình là "nữ chính" của một cuốn sách mang tên Tấn Giang gì đó, mà còn xác nhận Vương Lỗi nay đã là "nam chính".
Cô không hiểu Tấn Giang là gì, nhưng đại ý "nữ chính" thì cô hiểu. Nghĩa là trong cuộc đời này, cô chính là người làm chủ, và người đàn ông cô chọn sẽ nghiễm nhiên trở thành nam chính. A Nhu nhìn Vương Lỗi, bất giác thấy anh giống như Như Phi nương nương kiếp trước – người được Hoàng đế sủng ái mà một bước lên ngôi Hoàng hậu. Địa vị của anh thay đổi, suy cho cùng cũng là nhờ sự lựa chọn của cô.
Nhớ đến vật Hứa Đông Quế đưa lúc nãy, A Nhu mở lòng bàn tay ra xem. Đó là một sợi dây chuyền vàng mảnh, đính một viên hạt châu màu đỏ hơi trong suốt. Với một người từng sống trong nhung lụa cung đình như cô, món đồ này gia công rất bình thường, nhưng kiểu dáng thì khá lạ mắt và xinh xắn.
Đặc biệt nhất là viên hạt châu đỏ, ở giữa có một vệt màu đậm hơn, hình thù cong cong như vầng trăng khuyết. Chất liệu của nó rất lạ: nhìn giống vàng mà không phải vàng, giống ngọc mà không phải ngọc, sờ vào mát như đá nhưng lại nhẹ bẫng.
A Nhu giơ viên châu lên dưới nắng, tò mò hỏi: "Anh Lỗi Tử, anh nhìn xem cái hình trăng khuyết này có giống một con cá nhỏ không?"
"Để anh xem nào." Vương Lỗi không bỏ lỡ cơ hội, mặt dày sáp lại gần. Anh đứng sát đến mức có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm nhẹ trên tóc cô, lòng dạ bỗng chốc trở nên rạo rực.
A Nhu xoay nhẹ viên châu: "Đẹp thật đấy."
Chẳng biết có phải ảo giác không, nhưng đúng lúc đó, cô nghe thấy một tiếng "tõm" thanh thúy, giống như tiếng viên sỏi nhỏ rơi xuống mặt nước, lại giống như tiếng cá quẫy đuôi. Cô giật mình, vểnh tai nghe kỹ lại thì không gian đã trở lại yên tĩnh.
"Anh Lỗi, anh vừa nghe thấy tiếng nước chảy ở đâu không? Em lại nghe thấy tiếng nước bắn lên như cá quẫy vậy." – A Nhu nghiêng đầu hỏi.
Vương Lỗi lúc này đang mải ngắm gương mặt kiều diễm của vị hôn thê ở khoảng cách gần, tâm hồn đã bay tận phương nào, ngẩn ngơ đáp: "Làm gì có tiếng gì đâu, chắc em nghe nhầm thôi."
"Chắc vậy thật." – A Nhu thu tay lại, thản nhiên nhét sợi dây chuyền vào tay Vương Lỗi – "Thôi, cái này anh giữ lấy, lát nữa đưa lại cho chị dâu anh đi. Đồ của cô Hứa đó, em lấy không tiện."
"Được, lát chị dâu về anh đưa ngay." – Vương Lỗi gật đầu cái rụp.
Tuy miệng nói vậy, nhưng thấy A Nhu có vẻ thích kiểu dáng này, anh thầm ghi nhớ trong lòng. Anh định bụng sẽ nhìn kỹ mẫu mã, sau này có dịp sẽ mua một sợi dây chuyền vàng thật xịn giống hệt như vậy để tặng riêng cho cô.
Đúng lúc đó, Hứa Đông Mai từ phía cổng hớt hải chạy về...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)