Hiện tại Hữu Hữu còn chưa thể phân biệt chính xác và lý giải được thế nào gọi là “Hư tình giả ý”.
……
Đêm khuya, Hữu Hữu nằm trên chiếc giường nhỏ vẫn chưa ngủ, cô bé lặng lẽ ngồi dậy.
Điều kiện viện phúc lợi có hạn, mấy đứa trẻ ngủ chung một phòng, mỗi người một chiếc giường đơn nhỏ.
Hữu Hữu cẩn thận mở cửa đi ra ngoài, đi đến dưới gốc cây liễu ở hàng rào tre sân sau.
Cây liễu được ánh trăng bao phủ đang nhẹ nhàng rung rinh, lúc lên lúc xuống tựa như đang hô hấp một cách có quy luật.
Cô bé nhảy nhót dưới gốc cây liễu tỏ vẻ “Em đến rồi”, kết quả phát hiện cây liễu không có phản ứng, bèn nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.
À, vẫn còn đang ngủ.
Cô bé do dự một chút, rồi vẫn vươn bàn tay nhỏ vỗ vỗ vào thân cây liễu.
Qua một lát, tần suất rung động của cây liễu tăng lên, sột sột soạt soạt, tất cả cành liễu bắt đầu xoay tròn.
Đây là tỉnh rồi.
Một giọng nói rầu rĩ vang lên: “…… Buồn ngủ.”
Một lát sau vài sợi cành liễu rủ xuống, luồn qua cánh tay Hữu Hữu, cô bé tựa như ngồi xích đu được nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
Cành liễu không nhanh không chậm đung đưa Hữu Hữu.
Cô bé vui vẻ cười rộ lên, nắm lấy cành liễu chậm rãi nói từng chữ một, rất rõ ràng: “Ngưu Ngưu, ngày mai em đi tìm sư phụ đây.”
—— Cô bé phát âm chữ “Liễu” không chuẩn, nên gọi thành “Ngưu Ngưu”.
“…… Ừ.” Vẫn là giọng nói rầu rĩ, “…… Buồn ngủ.”
Một cây liễu mới sinh ra ý thức, dựa theo tính toán của loài người thì vẫn thuộc giai đoạn sơ sinh, đừng hy vọng nó có thể có phản ứng lớn đến mức nào.
Có thể gọi một cái là tỉnh, tỉnh rồi còn làm xích đu cho Hữu Hữu ngồi, đã là nể mặt lắm rồi.
Nhưng đối với Hữu Hữu mà nói, Ngưu Ngưu mới là người bạn thật sự mà cô bé quen biết ở viện phúc lợi.
Cô bé muốn đi tìm sư phụ, đương nhiên phải chào tạm biệt Ngưu Ngưu.
“Anh nhớ phải phơi nắng nhiều vào, mau mau cao lớn lên nha……”
Đối mặt với người bạn nhỏ không có phản ứng gì mấy, không cần phải phân biệt cảm xúc, Hữu Hữu nói năng trôi chảy hơn nhiều.
Cô bé tự mình nói chuyện một hồi, nói xong mới nhớ ra Ngưu Ngưu rất buồn ngủ, vội vàng tri kỷ bảo:
“Buồn ngủ thì ngủ đi.”
Cây liễu rất nghe lời, nói ngủ là ngủ liền —— kiểu đặt lưng là ngủ ngay lập tức.
Cành liễu rút về, Hữu Hữu đang chơi xích đu vui vẻ bị rơi “bịch” một cái xuống đất, lăn một vòng trên nền đất.
Xoa xoa cái mông nhỏ bị ngã đau, cô bé chẳng hề để ý mà vỗ vỗ bùn đất dính trên người, nhảy chân sáo vui vui vẻ vẻ đi vào trong phòng.
Sau đó gặp phải Lý Tử Dương, kẻ đã nhìn thấy cô bé rời giường nên lén lút đi theo sau vì muốn biết cô bé định làm gì.
Nụ cười vừa ngọt ngào vừa mềm mại của cô bé tức khắc cứng đờ, đôi mắt cong như trăng non nhu hòa dần dần trở lại vẻ thẳng tắp.
“Nói chuyện với mày đấy, mày bị câm à.” Lý Tử Dương sấn tới chặn trước mặt cô bé.
Hắn sắp tám tuổi, người ngợm rắn chắc, cao hơn Hữu Hữu cả một cái đầu.
Hữu Hữu không hé răng.
“À không đúng, mày không phải bị câm, mày là đồ nói lắp, đồ, cà, lăm.”
Lý Tử Dương không hiểu, vì sao Tô Hữu Hữu không khóc, lần nào cũng không khóc.
Tròng mắt hắn đảo một vòng, đột nhiên dùng sức giật tóc Hữu Hữu:
“Mày khóc mấy cái đi, rồi gọi tao một tiếng anh trai, tao sẽ tha cho mày, bằng không tao sẽ mách mẹ chuyện ngày mai mày định trốn lên xe chú Lưu đi Bình Thành!”
Thấy Tô Hữu Hữu rốt cuộc cũng có phản ứng, mắt lộ ra vẻ kinh hoảng, Lý Tử Dương đắc ý cười rộ lên.
Giây tiếp theo cổ họng hắn căng cứng, tiếng cười đột ngột im bặt —— hắn phát hiện mình bỗng nhiên bay lên khỏi mặt đất!
Hắn ngớ người.
Cúi đầu nhìn xuống, thân thể hắn đã biến thành trong suốt hư ảo.
Ngay sau đó hắn nhìn thấy một cơ thể khác của mình, cơ thể không hề trong suốt, cứ như không còn xương cốt mà đổ rầm xuống đất.
“!!!”
Lý Tử Dương nào đã gặp qua tình huống đáng sợ thế này bao giờ, sợ tới mức mặt không còn chút máu, hắn cố gắng đi kéo lấy cơ thể của mình, nhưng tay lại xuyên thẳng qua đó.
A a a a a ——
Cảnh tượng này khiến thằng nhãi ranh hoảng sợ há to miệng, nhưng lại chẳng phát ra được chút âm thanh nào.
Rồi sau đó, khi nhìn thấy Tô Hữu Hữu ở trạng thái này, mắt hắn ta cứ thế trừng to dần, đồng tử co rút lại nhỏ như đầu kim, toàn thân như bị điện giật không thể kiểm soát mà run bần bật, hồn thể vừa thoát xác tựa hồ sắp vỡ vụn ra từng mảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










