Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Cứ như vậy qua vài giây, trước mắt hoa lên, hắn ta một lần nữa trở lại trong thân thể.

Tầm nhìn xuất hiện gương mặt Tô Hữu Hữu đang ghé sát vào, Lý Tử Dương trợn trắng mắt, ngất lịm đi.

“……”

Cô bé lùi về phía sau hai bước, nhìn Lý Tử Dương, lại nhìn màn đêm đen kịt.

Hiển nhiên là đang suy tư việc không thể để Lý Tử Dương ngủ ngoài trời một đêm được.

Phải gọi hắn ta dậy về phòng ngủ thôi.

Gọi hai tiếng, Lý Tử Dương không phản ứng.

Vì thế, Hữu Hữu không chút do dự nắm chặt nắm đấm nhỏ, hướng thẳng vào mặt Lý Tử Dương mà "hỏi thăm".

—— Hữu Hữu không muốn đánh người đâu.

—— Nhưng mà, vui quá đi mất ~~

Lý Tử Dương đau đến tỉnh cả người.

Lý Tử Dương sợ đến tè ra quần.

Lý Tử Dương òa lên khóc một tiếng.

Sợ làm mẹ Trần thức giấc, Hữu Hữu cuống đến mức nói chuyện cũng trở nên lưu loát hẳn: “Không được khóc!”

Cổ họng Lý Tử Dương nấc lên một tiếng “hự”, tiếng khóc bị hắn ta nghẹn cứng trở lại trong họng.

Hắn ta sợ hãi nhìn Hữu Hữu, đôi mắt đẫm lệ mông lung ánh lên vẻ đau khổ tựa như chuột con gặp phải mèo lớn.

Hữu Hữu vẫn luôn sống ở đạo quán, trước khi Vô Danh đạo trưởng gửi gắm cô bé cho viện phúc lợi, cô bé chưa từng xuống núi.

Bởi vì cơ thể vô cùng suy yếu, đến ngũ quan cũng không có cảm giác, trong quãng đời ngắn ngủi năm năm thì đến hai phần ba thời gian là ngủ li bì.

Trái ngược với cơ thể yếu ớt chính là hồn thể của Hữu Hữu lại vô cùng mạnh mẽ.

Dùng lời của Vô Danh đạo trưởng mà nói: Cô bé là một đại gia huyền thuật bẩm sinh.

Cơ thể Hữu Hữu không cảm nhận được, nhưng hồn thể lại có thể.

Trong giấc mơ, nơi cô bé đi đến chính là một thế giới khác.

Cô bé cứ như vậy ngây thơ mờ mịt mà lớn lên.

Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Vô Danh đạo trưởng, ngũ quan của cô bé dần dần từng chút một hồi phục.

Cả thế giới mới giống như một bức tranh cuộn tròn từ từ mở ra trước mắt cô bé.

Sư phụ không chỉ một lần căn dặn Hữu Hữu: Không được tùy tiện sử dụng huyền thuật với người thường, rất dễ dính nhân quả, có hại vô ích.

Hữu Hữu vì thế mà ghi nhớ kỹ trong lòng.

Giờ phút này, nhìn Lý Tử Dương đang ngồi dưới đất thút thít không dám khóc, Hữu Hữu – người vừa nãy vung nắm đấm nhỏ thật sự rất vui sướng – bắt đầu trở nên luống cuống tay chân.

Cô bé cảm thấy vừa rồi mình không tính là đánh Lý Tử Dương, mà là đang đánh thức hắn ta.

Ngặt nỗi tiền đề để đánh thức hắn ta…… là cô bé đã sử dụng huyền thuật với Lý Tử Dương.

—— Mà Lý Tử Dương là người thường.

Ngay sau đó, một sợi “dây” mảnh màu xám trắng phảng phất như có sinh mệnh bỗng nhiên từ trên người Lý Tử Dương nhảy ra, mang theo hơi thở quỷ dị chẳng lành, bay thẳng về phía Hữu Hữu.

Đây là sợi dây nhân quả kết ra sau khi cô bé sử dụng huyền thuật lên người Lý Tử Dương.

Một màn ngoài dự đoán đã xảy ra:

Sợi dây nhân quả quanh co khúc khuỷu như cảm giác được điều gì đó, đột nhiên căng thẳng ra, sau đó với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc bay đến, vèo một cái chui tọt trở lại vào cơ thể Lý Tử Dương.

…… Ơ kìa?

Hữu Hữu chộp vào khoảng không chớp chớp đôi mắt to, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Không ngờ động tác đưa tay ra của cô bé rơi vào trong mắt Lý Tử Dương lại sống động như thể cô bé muốn tóm lấy hắn ta ăn thịt vậy.

Giờ đây Lý Tử Dương đã cảm nhận được sự đáng sợ của Tô Hữu Hữu từ thể xác đến linh hồn một cách toàn diện, bản năng sợ hãi khiến hắn ta vừa nức nở vừa bắt đầu xin lỗi.

Càng nói, hắn ta càng như được khai sáng, thật lòng cảm thấy trước đây mình đã làm sai.

Vì thế lời xin lỗi càng thêm phần chân thành khẩn thiết.

Cảm nhận được thái độ nghiêm túc hoàn toàn khác biệt của hắn ta, cô bé cũng nghiêm túc suy nghĩ một chút, lát sau chậm rãi nói một câu “Không sao đâu”.

Dứt lời, cô bé không dừng lại nữa, xoay người về phòng.

Mà Lý Tử Dương lại phục hồi một cách thần kỳ, cơ thể phảng phất như đang ngâm mình trong suối nước nóng, ấm áp dễ chịu.

……

Hữu Hữu ôm chiếc chăn nhỏ nằm nghiêng, gương mặt mềm mại mũm mĩm áp lên gối đầu.

Cơn buồn ngủ ập đến làm đôi mắt cô bé bắt đầu từ từ khép lại.

Ngay khoảnh khắc sắp chìm vào giấc ngủ, hình ảnh mẹ Trần đến đạo quán đột nhiên xẹt qua trong đầu.

Cô bé nháy mắt bừng tỉnh, mở to mắt ——

Cô bé ý thức được nếu mình trốn đi tìm sư phụ, mẹ Trần phát hiện cô bé biến mất thì sẽ đi tìm khắp nơi.

Như vậy không tốt chút nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc