Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Chờ đám Lý Tử Dương bắt nạt xong, cô ta lại lấy tư thế của người giải cứu xuất hiện trước mặt Tô Hữu Hữu, nhằm đạt được sự tín nhiệm và hảo cảm.

Hiệu quả không tồi.

Ngày mai chính là thời điểm người nhà họ Tô đến.

Trong sách nói người đến là đại thiếu gia nhà họ Tô.

Người đàn ông mà trong tương lai sẽ giàu nứt đố đổ vách ấy, cô ta từng được nhìn thấy từ xa một lần, sau này sẽ là anh trai của cô ta……

Tim Cố Tâm Mân lén lút đập nhanh hơn.

……

Trong lòng toan tính những điều này, nhưng Cố Tâm Mân ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, thấy viện trưởng Trần dẫn Tô Hữu Hữu về, cô ta vội vàng đón lấy.

Những đứa trẻ khác cũng sôi nổi ngậm miệng lại.

“Hữu Hữu, quần áo em sao lại ướt thế kia, có lạnh không?” Cố Tâm Mân làm vẻ mặt lo lắng, “Mẹ ơi, con đưa Hữu Hữu đi thay quần áo nhé.”

Viện trưởng Trần thích nhìn bọn nhỏ giúp đỡ lẫn nhau, trong mấy đứa trẻ, muốn nói thích ai nhất thì bà thích nhất chính là Cố Tâm Mân.

Đứa bé này trước đó bị sốt cao một lần, sau khi tỉnh lại thì hiểu chuyện hơn nhiều, biết giúp bà chăm sóc mấy đứa nhỏ khác, giúp bà đỡ việc không ít.

“Đi đi con.” Viện trưởng Trần mỉm cười nhìn Cố Tâm Mân dắt Hữu Hữu đi vào trong phòng.

Sau khi thay quần áo xong, Hữu Hữu nở một nụ cười ngượng ngùng thẹn thùng với Cố Tâm Mân: “Cảm ơn…… chị.”

Ánh mắt Cố Tâm Mân không khống chế được mà trở nên âm trầm trong khoảnh khắc.

Dựa vào cái gì mà nó cười lên lại đẹp hơn mình chứ!

Cố nén sự ghen ghét trong lòng, Cố Tâm Mân lấy khăn bông lau tóc cho Tô Hữu Hữu, nhân cơ hội này bắt đầu thả mồi:

“Hữu Hữu, em có phải lại nhớ sư phụ không?”

Hữu Hữu thấp giọng “Vâng” một tiếng.

“Nếu nhớ sư phụ như vậy, em có thể đi tìm ông ấy nha.”

Đứng ở phía sau lưng cô bé, ánh mắt Cố Tâm Mân lạnh băng, nhưng ngữ khí lại ôn nhu, mang theo mùi vị dụ dỗ:

“Hôm đó chị nghe thấy mẹ nói chuyện với người khác, bảo là sư phụ em bị bệnh, đang chữa bệnh ở Bình Thành.”

Người đang đưa lưng về phía cô ta đột nhiên xoay người lại.

Khi đối diện với đôi mắt đen láy của Tô Hữu Hữu, nhịp tim Cố Tâm Mân chợt khựng lại, trực giác khó hiểu khiến cô ta không dám nhìn thẳng vào cô bé.

Cảm giác đó…… cứ như vô tri vô giác mà đang đứng giữa hang độc vậy.

Bản thân cảm thấy không có nguy hiểm, nhưng thực ra mỗi bước đi đều đang dẫm trên mũi dao.

Cố Tâm Mân ngây người một chút, rất nhanh cảm giác đó biến mất sạch sẽ.

Cô ta liền cũng không thèm để ý nữa, chỉ tập trung vào việc trước mắt.

“Mẹ không cho chị nói với em, nhưng chị cảm thấy nên cho em biết, có điều mẹ chắc chắn sẽ không đưa em đi Bình Thành đâu…… Em có muốn đi tìm sư phụ không?”

Cô bé không chút do dự: “Muốn ạ!”

Hữu Hữu không thích ở lại viện phúc lợi.

Không thích ánh mắt bọn họ nhìn mình.

Không thích bọn họ gọi mình là “Đồ nói lắp”, “Đồ ngọng líu lô”, “Quái vật”.

Những ác ý mà cô bé có thể cảm nhận được đó làm cô bé rất khó chịu.

Cô bé chỉ muốn tìm được sư phụ, sư phụ bị bệnh, cô bé muốn chăm sóc sư phụ.

Đến lúc đó sư phụ mắng cô bé không nghe lời, đánh đòn vào lòng bàn tay, đau một chút là xong thôi mà.

Cố Tâm Mân dẫn dắt từng bước: “Vừa hay chú Lưu đưa rau ngày mai muốn đi Bình Thành, lúc chú ấy qua đây giao hàng vào buổi sáng, em có thể trốn lên xe.”

Cô ta dặn dò rất nhiều “những điều cần chú ý”, ra dáng một người chị gái tốt toàn tâm toàn ý hiến kế cho em gái.

Mục đích của Cố Tâm Mân rất đơn giản, lừa Tô Hữu Hữu chủ động đi đến Bình Thành xa xôi.

Cô ta cố ý chọn Bình Thành, thành phố mà bọn buôn người lộng hành nhất.

“Hữu Hữu sẽ thích thành phố đó thôi.”

Ngón tay Cố Tâm Mân lướt qua khuôn mặt nhỏ trắng nõn trơn mềm của Hữu Hữu, ánh mắt có khoảnh khắc vặn vẹo.

Hữu Hữu đang nghiêm túc ghi nhớ lời dặn bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Cố Tâm Mân.

Cố Tâm Mân vội vàng thu liễm lại thần thái: Con nhỏ ngu xuẩn này chẳng lẽ phát hiện ra cái gì?

“Sao thế?” Cô ta hỏi.

Hữu Hữu lắc lắc cái đầu nhỏ.

Cô bé chỉ là không hiểu, rõ ràng rất nhiều lúc —— cô bé cảm nhận được cảm xúc của Cố Tâm Mân đối với mình còn chán ghét hơn cả đám Lý Tử Dương.

Nhưng Cố Tâm Mân rõ ràng lại đối xử với cô bé rất tốt nha.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc