Mấy đứa lớn hơn học cấp hai thì ở nội trú tại trường, chỉ còn lại năm đứa trẻ, đều ở tầm bảy tám tuổi.
Bởi vì viện trưởng Trần lên núi tìm Hữu Hữu, nên dù cơm đã nấu xong, bọn chúng cũng chỉ có thể đói bụng ngồi chờ.
Mấy đứa trẻ mắt hau háu nhìn đĩa sườn tỏa mùi thơm nức mũi trên bàn.
Nhìn chằm chằm một lát, Lý Tử Dương không nhịn nổi nữa, đưa tay định bốc sườn.
“Bốp” một tiếng, tay cậu bé bị đánh lệch đi.
“Cố Tâm Mân cậu làm cái gì đấy!” Lý Tử Dương rụt bàn tay bị đánh lại, tức giận trừng mắt nhìn bé gái đối diện.
Cố Tâm Mân dùng giọng điệu giáo huấn: “Hữu Hữu còn chưa về, không được ăn vụng.”
Cô bé không nói mẹ Trần chưa về, mà chỉ nói Hữu Hữu chưa về.
Cơn giận của Lý Tử Dương quả nhiên chuyển dời lên người Hữu Hữu:
“Cái con nhỏ nói lắp đó! Nó tự mình chạy lung tung, còn bắt chúng ta phải chờ! Nó dựa vào cái gì chứ!”
“Đúng đấy.” Những đứa trẻ khác hùa theo.
“Tại sao mẹ lại muốn giữ nó lại, còn đối xử tốt với nó như vậy.”
“Nó là quái vật, nó dụ dỗ mẹ mắc lừa đấy.”
Nghe bọn chúng kẻ xướng người hoạ oán trách và tỏ thái độ chán ghét Hữu Hữu, Cố Tâm Mân bưng cái ly lên, cố cưỡng lại sự cám dỗ của mùi cơm thơm phức, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.
Sau đó khi cơn giận của mọi người càng lúc càng dâng cao, cô bé cũng không quên “khuyên giải”:
“Các cậu đừng có đặt mấy cái biệt danh kỳ quái cho Hữu Hữu nữa, mẹ nghe được sẽ không vui đâu, sẽ phạt các cậu đấy.”
Lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Trước đó viện trưởng Trần phát hiện bọn chúng lén gọi Hữu Hữu là quái vật nên đã đánh đòn bọn chúng.
“Tô Hữu Hữu cái con nhỏ nói ngọng đó chỉ biết mách lẻo với mẹ thôi, ghê tởm chết đi được.”
“Tớ không muốn nó ở đây đâu, lần trước tớ nhìn thấy rõ ràng là tớ cho chị Tâm Mân bánh quy, thế mà lại bị nó cướp mất.”
Cố Tâm Mân đúng lúc nói tiếp: “Em ấy là em gái, tớ không sao đâu, các cậu đừng nói nữa.”
Sau mấy phen đổ thêm dầu vào lửa, cộng thêm những tích tụ từ trước, mấy đứa nhỏ đã bắt đầu bàn bạc làm thế nào để đuổi Tô Hữu Hữu đi.
Đáy mắt Cố Tâm Mân hiện lên vẻ hài lòng: Cô ta chính là muốn tất cả mọi người đều chán ghét Tô Hữu Hữu.
Kiếp trước của Cố Tâm Mân kết thúc trong bi thảm, không ngờ vừa mở mắt ra, cô ta đã được trọng sinh.
Trọng sinh trở về mới phát hiện ra hóa ra thế giới mình đang sống lại là một cuốn sách.
Mà kiếp trước sở dĩ cô ta thê thảm như vậy, chẳng qua là vì nhân vật của cô ta trong sách chỉ là một nữ phụ pháo hôi.
Dựa vào cái gì chứ!
Bây giờ đã được trọng sinh, lại còn có hệ thống giúp đỡ, đời này cô ta muốn nghịch thiên sửa mệnh, trở thành nữ chính chói lóa nhất!
Điều bất ngờ là cơ hội đang ở ngay trước mắt.
Tô Hữu Hữu, cái nữ chính không có bất kỳ điểm sáng nào này, chỉ vì có gia thế giàu sang mà được vô số người cưng chiều.
Nhưng hiện tại cô bé lại đang ở cùng viện phúc lợi với cô ta.
Chẳng bao lâu nữa Tô Hữu Hữu sẽ được đón về nhà họ Tô.
Cho nên, chỉ cần thế thân Tô Hữu Hữu bước vào nhà họ Tô, thì tất cả những gì thuộc về Tô Hữu Hữu trong tương lai đều sẽ là của mình.
Kiếp trước nếu không phải tại Tô Hữu Hữu, sao cô ta có thể thê thảm như vậy.
Kiếp này Tô Hữu Hữu phải trả lại tất cả!
Cố Tâm Mân vốn dĩ muốn làm cho Tô Hữu Hữu hoàn toàn biến mất.
Ngặt nỗi hệ thống nói Tô Hữu Hữu có khí vận hộ thân, làm như vậy đối với cô ta có hại vô ích.
Cũng may hệ thống cung cấp một phương án khác:
Ngăn cản Tô Hữu Hữu và người nhà họ Tô gặp mặt, làm cho nhà họ Tô tưởng rằng Cố Tâm Mân mới là con gái thật sự là được.
Việc này không khó.
Đây là yêu cầu mà hệ thống đưa ra lúc đó.
Cho nên sau khi trọng sinh, Cố Tâm Mân liền bắt đầu ăn kiêng để giảm béo.
Điều làm Cố Tâm Mân phẫn nộ chính là, viện trưởng Trần cứ đối xử đặc biệt với Tô Hữu Hữu, cô ta thử vài lần đều không có kết quả.
Nếu không có viện trưởng Trần đi đầu, thì Tô Hữu Hữu đâu chỉ đơn giản là bị mấy đứa trẻ khác chán ghét và cô lập.
Cô ta có ý định hành hạ Tô Hữu Hữu qua vài việc nhỏ, ví dụ như lén lút nhéo cô bé, dùng kim đâm, hay hại cô bé bị ngã.
Nhưng mà hệ thống nói, nếu gây ra tổn thương thân thể cho Tô Hữu Hữu thì rất dễ bị phản phệ, sẽ gây bất lợi cho việc cô ta thay thế thân phận.
Cố Tâm Mân đành phải từ bỏ, thay đổi phương thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










