Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Bạch Vân Quan từ trước đến nay có tin đồn ma ám, hầu như không có ai bén mảng đến đó.

Sau khi Vô Danh đạo trưởng xuất hiện, vì tò mò, trong thôn có không ít người đánh bạo đi xem xét.

Kết quả phát hiện Bạch Vân Quan có người ở còn âm u quỷ dị hơn cả lúc không người.

…… Quá là vô lý!

Tóm lại, sau đó không ai dám đến nữa.

Viện trưởng Trần là một trường hợp ngoại lệ, bà ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, căn bản chẳng nghĩ ngợi nhiều —— không có tâm trí đâu mà nghĩ.

Mà Vô Danh đạo trưởng nuôi một đứa bé, dù sao cũng phải có cái ăn cái uống.

Viện phúc lợi dưới chân núi lại ở gần nhất, giao dịch rất tiện lợi.

Qua lại thường xuyên, viện trưởng Trần và Vô Danh đạo trưởng tất nhiên cũng quen biết đôi chút.

Chính sự quen biết này đã cứu mạng bà.

Cũng làm bà hiểu ra, hóa ra phong kiến mê tín là có thật, rất nhiều chuyện không thể dùng khoa học để giải thích.

Cho nên, Hữu Hữu được Vô Danh đạo trưởng nuôi lớn có chút hành động kỳ quái cũng là hết sức bình thường.

……

Nghĩ vậy, viện trưởng Trần ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Hữu Hữu.

Thực ra bà hiểu biết về cô bé cũng không nhiều, chỉ biết cô bé có thể chất đặc thù, phát triển tương đối chậm, sức khỏe cũng không tốt lắm, đứa trẻ năm tuổi mà nhìn cứ như ba bốn tuổi, nhỏ xíu như một cục bột nếp, cực kỳ khiến người ta yêu thương.

“Hữu Hữu, hiện tại con đang ở viện phúc lợi, viện phúc lợi là nhà của con, con không thể chạy về đạo quán, mẹ Trần tìm không thấy con sẽ rất lo lắng, biết không?”

“…… Con xin lỗi.”

Cô bé cúi đầu, hàng mi dài và dày rủ xuống, đôi tay nhỏ bé rụt vào trong áo khoác, nắm chặt lấy vạt áo.

Cô bé không thích viện phúc lợi, nhưng dù có ngây thơ đến đâu cũng biết lời này không thể nói với viện trưởng Trần.

Viện trưởng Trần nhíu mày, rõ ràng trước đây con bé đều rất hiểu chuyện không chạy về đạo quán, sao hôm nay đột nhiên lại chạy về chứ?

Bà phải tìm một vòng không thấy người, mới phản ứng lại là tiểu nha đầu có khả năng đã về đạo quán.

Vì thế bà lập tức chạy lên núi.

—— Bà thực sự không muốn dăm bữa nửa tháng lại phải chạy lên núi bắt người, tình huống giống như vừa rồi mà xảy ra thêm vài lần nữa thì bà sẽ giảm thọ mất.

Cân nhắc một lát, viện trưởng Trần nghiêm giọng: “Hữu Hữu, lúc sư phụ đưa con đến viện phúc lợi, con không phải đã bảo đảm sẽ nghe lời sao?”

Nhắc tới Vô Danh đạo trưởng, hàng mi cô bé run rẩy, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe, nhưng lại không hé răng.

Viện trưởng Trần nhớ lại hai tháng trước ——

Ngày hôm đó Vô Danh đạo trưởng đột nhiên dẫn Hữu Hữu đến viện phúc lợi, nói là nhờ viện phúc lợi chăm sóc một thời gian, ông ấy có việc phải ra ngoài, đại khái khoảng nửa tháng.

Lại còn đưa một khoản "phí chăm sóc" xa xỉ.

Kết quả đến tận bây giờ Vô Danh đạo trưởng vẫn chưa trở lại, điện thoại cũng không liên lạc được.

Cũng may lấy bản lĩnh của vị đạo trưởng kia thì hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, viện trưởng Trần cũng không quá lo lắng.

Chắc là bị chuyện gì đó làm chậm trễ.

Muốn cho tiểu nha đầu biết sai lầm cùng tầm quan trọng của sự việc, vì thế bà cũng giống như đại bộ phận người lớn khác, dọa dẫm nói:

“Con mà không nghe lời thì sư phụ con sẽ không trở lại nữa, ông ấy sẽ không cần con nữa.”

Cô bé đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo đầy nước mắt tủi thân và hoảng sợ, nhưng lại bướng bỉnh không chịu rơi xuống.

Viện trưởng Trần tức khắc có chút luống cuống, cứ cảm thấy ánh mắt con bé nhìn mình không ổn lắm.

Nhớ tới sự cổ quái của cô bé, viện trưởng Trần tê rần cả da đầu, vội vàng dịu giọng, nói sang chuyện khác:

“Hữu Hữu đói bụng rồi đúng không, chúng ta về nhà ăn cơm, tối nay có món sườn con thích ăn nhất……”

Hữu Hữu né tránh bàn tay đang định kéo mình của mẹ Trần, cô bé mím môi, quay đầu lại nhìn về phía đạo quán rách nát âm u trên núi, giơ tay quệt sạch nước mắt.

Viện phúc lợi không phải là nhà của cô bé.

Nơi đó mới phải.

Nhưng cô bé đã hứa với sư phụ là sẽ nghe lời……

Hữu Hữu sợ những lời mẹ Trần nói là sự thật, nếu không nghe lời, sư phụ sẽ không cần cô bé nữa.

Cô bé hít hít cái mũi, cuối cùng chủ động nắm chặt lấy bàn tay to của viện trưởng Trần, cẩn thận từng li từng tí lại rụt rè nói:

“Hữu Hữu…… sẽ nghe lời.”

Viện phúc lợi cũng không lớn, bên trong có tám đứa trẻ lớn nhỏ, ngày thường chỉ có một mình viện trưởng Trần chăm sóc, thỉnh thoảng sẽ có vài người làm công tác thiện nguyện ghé qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc