Thấy cô bé nhìn không chớp mắt, Tô tam thiếu thở phào nhẹ nhõm —— chuyển dời sự chú ý thành công.
“Có muốn xuống sờ thử không?”
Hữu Hữu lặng lẽ lắc đầu: “Chúng đang ngủ, đừng đánh thức chúng ạ.”
Phát hiện giọng cô bé cũng hạ thấp xuống, như sợ đánh thức đàn cá, Tô Thời Thu lại bị sự đáng yêu này đốn gục.
Vừa định mở miệng nói chuyện, bất ngờ nghe thấy Hữu Hữu nghiêm túc hỏi: “Anh ba ơi, người vừa nãy có phải thường xuyên bắt nạt anh không?”
Đối diện với ánh mắt của cô bé, cảm nhận được sự lo lắng mộc mạc nhất từ đôi mắt to tròn đang chớp chớp ấy, Tô Thời Thu ngẩn người.
Là một người trưởng thành, lại là nghệ sĩ rất nổi tiếng nhưng tai tiếng cũng nhiều trong giới giải trí, cậu nhận được quá nhiều ác ý.
Từ anti-fan, từ đối thủ cạnh tranh, cho đến các loại tài khoản marketing và truyền thông bất chấp thủ đoạn để câu view……
Đương nhiên cũng có người quan tâm cậu, khuyên cậu đừng nghĩ nhiều, bảo cậu đừng để ý, vân vân và mây mây.
Nhưng chẳng ai thắc mắc liệu cậu có bị bắt nạt hay không, bởi nghệ sĩ gặp phải những tình huống này là chuyện thường tình.
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Tô tam thiếu được hỏi câu này.
Cứ như thể cậu biến thành một đứa trẻ cần được che chở, có người muốn đứng ra đòi lại công bằng cho cậu vậy.
Thế mà người hỏi chuyện lại chính là một đứa bé.
Lồng ngực Tô Thời Thu ấm lên, đón nhận ánh mắt quan tâm của nhóc con, cậu đưa ngón tay thon dài khẽ cạo nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của cô bé:
“Yên tâm đi, không ai dám bắt nạt anh ba của em đâu.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hữu Hữu nhăn lại: “Hắn mắng anh mà.”
Tô Thời Thu nháy mắt: “Cho nên anh đã tẩn hắn một trận rồi.”
Vừa nãy cậu không hề nương tay, chuyên chọn những chỗ hiểm nhất, đau nhất mà ra đòn.
Nếu tên ngốc kia không liều mạng che mặt, cậu đã đánh cho hắn đến mức mẹ ruột cũng không nhận ra rồi.
Nhớ tới lời Chu Dịch nói, đặc biệt là câu chê Hữu Hữu xấu xí, cơn giận vừa tan của Tô Thời Thu lại bùng lên.
Nhưng dù đã đánh người xả giận, nghĩ lại chuyện trước đó vẫn thấy tức anh ách.
Hữu Hữu rất có kinh nghiệm về việc này, ví dụ như bây giờ cô bé nhớ lại những việc đám Lý Tử Dương từng làm với mình, vẫn cảm thấy rất khó chịu.
“Sau này ai bắt nạt anh, anh cứ nói với Hữu Hữu, Hữu Hữu giúp anh.” Cô bé suy bụng ta ra bụng người, lập tức thấy thương anh ba vô cùng.
Tô Thời Thu cuối cùng cũng hiểu vì sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà anh cả lại cưng chiều Hữu Hữu đến thế.
Chiếc áo bông nhỏ đáng yêu thế này ai mà không cưng cho được?
Quan trọng là mới gặp cậu lần đầu thôi mà con bé đã biết bênh vực cậu rồi.
Tô tam thiếu đương nhiên sẽ không hỏi Hữu Hữu giúp kiểu gì, một nhóc con bé tí teo thì làm được gì chứ.
Nhưng tấm lòng quan tâm anh trai này là vô giá.
Cậu thuận theo lời Hữu Hữu, phối hợp nói: “Được rồi, sau này anh sẽ tìm em giúp đỡ.”
Diễn viên và nhân viên đoàn phim thường ngày hầu như đều sống ngay tại phim trường, ít khi ra ngoài.
Khu vực này lại nằm ở ngoại ô giáp ranh thành phố, xung quanh chẳng có hàng quán gì.
Tô Thời Thu nói đưa Hữu Hữu đi ăn ngon, thực ra là lái chiếc xe Tô Thời Thâm để lại, đưa cô bé vào trung tâm thành phố.
—— Cảnh quay của cậu bị cắt bớt khá nhiều nên thời gian rảnh rỗi cũng nhiều hơn.
Hơn nửa tiếng sau, Tô Thời Thu dắt Hữu Hữu vào một cửa hàng thức ăn nhanh nổi tiếng.
Gà rán, hamburger, khoai tây chiên, coca, gọi đủ một bộ.
Cậu đã cố ý hỏi thăm, trẻ con đều thích ăn mấy món này.
Trong tiệm hamburger quả thực cũng có khá nhiều phụ huynh đưa con cái đến ăn.
Coca thì Hữu Hữu uống rồi, nhưng gà rán và mấy món này cô bé chưa từng được ăn.
Nhìn cô bé mắt sáng lấp lánh nhìn vào khay đồ ăn, nhìn những chiếc cánh gà chiên vàng ruộm đang tỏa mùi thơm quyến rũ, Tô Thời Thu biết mình đã đưa nhóc con đến đúng chỗ rồi.
Hữu Hữu một miếng gà rán lại một ngụm coca lạnh, ăn đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo bừng sáng cả lên.
Ngồi đối diện, Tô Thời Thu bị tướng ăn ngon lành của cô bé quyến rũ, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi, tự mình cũng xử lý một cái cánh gà.
Sau đó thì không dám ăn thêm nữa.
Thấy thế, Hữu Hữu đẩy chiếc hamburger qua: “Anh ba, ăn đi ạ.”
Tô Thời Thu không ngờ cô bé nhỏ xíu như vậy mà lại ăn hết sạch sành sanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


