Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Thích ăn như vậy, sau này phải thường xuyên đưa con bé đến đây mới được.

Trong lòng nghĩ vậy, cậu vừa lau vết sốt cà chua dính trên mặt cô bé, vừa hỏi: “No chưa? Còn muốn ăn nữa không?”

Hữu Hữu ưỡn cái bụng nhỏ căng tròn, chậm rãi lắc đầu.

Sau đó cô bé phát hiện ra, rất nhiều người trong tiệm đều đang nhìn về phía này.

Hầu hết đều là các cô gái trẻ, vẻ mặt họ kích động, giơ điện thoại về phía này.

“Này bà ơi, nhìn xem anh chàng đẹp trai kia có giống Tô Thời Thu không?”

“Hình như cũng có nét giống……”

“Vãi chưởng, đó là Tô Thời Thu mà!”

“Chính là anh ấy.”

…… Bắt được ba chữ “Tô Thời Thu”, Hữu Hữu mới nhận ra họ không nhìn mình, mà là đang nhìn anh ba.

Nhìn lại anh ba, hình như anh ấy không nghe thấy mấy chị gái kia đang bàn tán về mình.

Hữu Hữu đang do dự có nên nói cho anh ba biết không thì trong đám nữ sinh đó đã có hai người không kìm nén được, đứng dậy đi tới.

Cô bé không nghe rõ họ nói gì.

Chỉ nhớ là họ rất phấn khích, lấy ảnh của anh ba ra, xin chữ ký anh ba, còn muốn chụp ảnh chung với anh ba nữa.

Tô Thời Thu dĩ nhiên là đáp ứng yêu cầu của họ.

Những cô gái khác đang quan sát thấy hai người kia xin được chữ ký và chụp ảnh chung thành công, lập tức cũng xúm lại.

Tô Thời Thu tuy anti-fan đông như quân Nguyên, nhưng nhờ vào gương mặt kia, fan nhan sắc vẫn còn rất nhiều.

Vốn dĩ cậu định đưa Hữu Hữu đi dạo trung tâm thương mại chơi, nhưng nghĩ đến cảnh người đông đúc hơn ở đây, đành phải thôi.

Lên xe, vừa thắt dây an toàn cho cô bé xong, Tô tam thiếu liền nghe thấy tiếng hỏi: “Anh ba…… tại sao lại phải ôm mấy chị gái đó ạ?”

—— Mỗi cô gái đến xin chữ ký chụp ảnh chung đều yêu cầu Tô Thời Thu ôm một cái.

“Bởi vì họ là fan của anh mà.”

Hữu Hữu “A” một tiếng, đôi mắt to tràn đầy vẻ khó hiểu.

Tô tam thiếu ngay lập tức bắt được suy nghĩ của cô bé, cười nói: “Không phải fan hâm mộ để ăn đâu, fan này là cách gọi khác chỉ những người thích anh……”

Hữu Hữu đã hiểu, thầm đếm trong tiệm hamburger có mười mấy người, lẩm bẩm: “Nhiều chị gái thích anh ba thế.”

“Đúng vậy, anh ba có phải rất lợi hại không?” Tô tam thiếu trêu cô bé.

Hữu Hữu gật đầu: “Anh cũng thích các chị ấy sao?”

Mặc dù có một số fan khá phiền phức, nhưng nhìn chung, Tô tam thiếu vẫn thích những người hâm mộ luôn ủng hộ mình.

“Đương nhiên rồi.”

Nhận được câu trả lời, hai bàn tay nhỏ của cô bé xoắn vào nhau: “Nhưng mà như vậy, anh sẽ bị hỏng mất đấy.”

Tô Thời Thu ngơ ngác: “…… Hả?”

Hàng mi dài của Hữu Hữu rủ bóng xuống đôi mắt xinh đẹp, cô bé nghiêm mặt nói:

“Nhiều chị gái như vậy, anh sẽ…… bị ép khô mất.”

Cô bé từng gặp một hồn thể khô quắt như tờ giấy trong giấc mơ, đối phương khóc lóc cầu xin Hữu Hữu cứu hắn, hắn muốn sống.

“Hữu Hữu!”

Vài giây sau, Tô tam thiếu cuối cùng cũng phản ứng lại, trợn mắt há mồm, dở khóc dở cười giải thích:

“Anh và họ chỉ là quan hệ giữa thần tượng và người hâm mộ thôi, anh trai em trong sạch lắm đấy nhé.”

Sau đó cậu kiên nhẫn giải thích cho Hữu Hữu thế nào là thần tượng, giúp cô bé có nhận thức rõ ràng hơn về nghề nghiệp của mình.

Hữu Hữu nghe xong, nửa hiểu nửa không.

Nhưng chỉ cần xác định anh ba sẽ không bị hỏng là cô bé yên tâm rồi.

Đối diện với Hữu Hữu đang thở phào nhẹ nhõm, Tô Thời Thu: “……”

Cái đầu nhỏ của nhóc con này rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế không biết?!

Trên đường trở về, Tô tam thiếu câu được câu chăng trò chuyện với Hữu Hữu.

Ban đầu Hữu Hữu còn ngoan ngoãn trả lời, nhưng dần dần tiếng nói nhỏ dần.

Tô Thời Thu tưởng cô bé buồn ngủ, định hạ ghế xuống cho cô bé nằm thoải mái hơn.

Lại thấy hai bàn tay nhỏ của cô bé ôm chặt bụng, sắc mặt tái nhợt.

Tô Thời Thu không nghĩ nhiều, cho rằng cô bé có thể bị say xe, nhưng vẫn hỏi một câu: “Em khó chịu ở đâu thế?”

Hữu Hữu nói lí nhí: “Bụng em hơi đau……”

Còn muốn nôn nữa, nhưng cô bé vẫn luôn cố nhịn, nôn ra sẽ làm bẩn xe mất.

Tô Thời Thu: “!”

Sửng sốt một lát, cậu nhận ra Hữu Hữu e là vừa rồi ăn gà rán bị đau bụng, hoảng hốt lập tức đưa người đến bệnh viện.

Bác sĩ kiểm tra, quả nhiên là ăn bậy đau bụng, tỳ vị bị kích thích.

Hơn nữa cô bé ăn quá nhiều.

Cũng may vấn đề không lớn, bác sĩ dặn dò Tô Thời Thu: “Tỳ vị của trẻ con còn yếu, những đồ ăn có tính kích thích phải ăn ít thôi, cũng không được ăn uống vô độ, người lớn phải chú ý nhiều hơn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc