Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Mặc dù cô bé muốn nói anh cả đẹp trai hơn.

Nhưng mới gặp anh ba mà.

Anh cả nói anh ba hơi ngốc, cần phải thông cảm cho anh ấy nhiều hơn.

“Hữu Hữu đẹp nhất.”

Cục cưng nhỏ dùng giọng nói non nớt mềm mại trả lời một cách nghiêm túc, khiến tay Tô Thời Thu không kiềm chế được mà véo má cô bé.

Cảm giác sờ sướng đến mức không muốn buông tay.

“Hữu Hữu nhà chúng ta thông minh thật đấy.”

Nựng đủ rồi, Tô tam thiếu bế cô bé đi ra ngoài: “Anh ba đưa em đi ăn đồ ngon.”

Kết quả trên đường gặp phải Chu Dịch.

Nhân viên trong đoàn phim đều biết Tô Thời Thu và Chu Dịch không ưa nhau, dù là nhân viên hay trợ lý hai bên đều kiên quyết ngăn chặn việc hai người gặp riêng.

Nào ngờ lại trùng hợp thế này, oan gia ngõ hẹp.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, bắn ra tia lửa đùng đùng.

Tô Thời Thâm chủ động thu hồi tầm mắt trước, không thể vì tên ngốc này mà làm vật nhỏ trong lòng sợ hãi.

Cậu ta chủ động hạ hỏa, Chu Dịch lại sửng sốt, ngay sau đó nheo mắt lại, thuận thế liếc nhìn camera giám sát bên cạnh.

“Ây da, anh Tô, ngại quá nha, hôm nay anh lại phải nhường cảnh diễn này cho tôi rồi, tôi thật sự không cố ý đâu, là đạo diễn thấy tôi hợp vai hơn anh, anh sẽ không giận chứ.”

Tô Thời Thu thấy cục cưng trong lòng nhìn về phía Chu Dịch, vội vàng che mắt cô bé lại: “Đừng nhìn mấy thứ bẩn thỉu, đau mắt đấy.”

Chu Dịch nghe thấy liền cao giọng, cười hì hì nói: “Tôi là thứ bẩn thỉu, thế anh Tô là cái gì? Rệp dưới cống ngầm à?”

Nghe thấy lời này, Hữu Hữu mím môi.

Thấy Tô Thời Thu vẫn cứ đi thẳng, sắc mặt Chu Dịch thay đổi, Tô Thời Thu tính tình tốt như vậy từ bao giờ thế?

“Anh Tô, đứa bé trong lòng anh ở đâu ra đấy? Trông xấu thế, nhìn cũng có nét giống anh, không phải là con rơi của anh đấy chứ.”

Hắn ta muốn chọc giận Tô Thời Thu, không tin cậu ta còn nhịn được.

Tô Thời Thu đặt cô bé xuống đất: “Ngoan, bịt tai lại, nhắm mắt vào.”

Thấy cô bé ngoan ngoãn làm theo, cậu ta xoay người lao về phía Chu Dịch, cũng không biết Hữu Hữu ở phía sau đã mở mắt ra.

Thấy anh ba chiếm thế thượng phong, cô bé ngó nghiêng xung quanh —— sợ bị người ta nhìn thấy.

Sau đó cô bé nhìn thấy camera giám sát trên tường.

Cô bé biết đây là máy theo dõi.

Không thể để lại bằng chứng anh ba đánh người được.

……

Đánh tên ngốc kia một trận xong, Tô Thời Thu khoan khoái bế Hữu Hữu rời đi.

Chu Dịch nhe răng trợn mắt bò dậy từ dưới đất, lau máu mũi.

Bị đánh một trận đổi lấy tư liệu có thể khiến Tô Thời Thu thân bại danh liệt, đáng giá.

Hắn ta đắc ý nhìn về phía camera.

Giây tiếp theo, biểu cảm ngây ra như phỗng ——

Toàn bộ camera không biết từ lúc nào đã bị khăn giấy quấn kín mít!

Nói đến Tô Thời Thu thì vốn dĩ cậu ta không thích trẻ con.

Trong ấn tượng của cậu ta, trẻ con đều là lũ phiền phức, nghịch ngợm hay khóc nhè, khóc lên là không dứt, giọng thì chói tai, quả thực muốn đòi mạng người ta.

Thế nhưng sau khi được cha mẹ báo mộng cho biết có một cô em gái, hơn nữa chuyện đó lại là sự thật,

Về việc tìm được người thì ai sẽ chăm sóc, cậu ta chẳng lo lắng chút nào ——

Đã có anh cả anh hai đỡ đầu rồi, kiểu gì cũng chẳng đến lượt cậu ta.

Không ngờ vừa mở đầu đã chơi lớn, lúc tìm thấy người thì con bé lại đang bới rác tìm đồ ăn.

Phàm là người có chút lòng trắc ẩn đều sẽ dâng lên niềm thương cảm.

……

Đánh tên ngốc Chu Dịch kia thì sướng tay thật đấy, nhưng phản ứng im lặng không một tiếng động của cục cưng trong lòng khiến Tô tam thiếu cảm thấy e là cô bé đã bị dọa sợ không nhẹ.

“Hữu Hữu, nhìn xem kia là cái gì kìa.”

Đúng lúc đi ngang qua một hồ sen, để chuyển dời sự chú ý của Hữu Hữu, cậu ta vội vàng chỉ vào đàn cá trong hồ hỏi.

Bộ phim cậu ta đang đóng là phim huyền huyễn, nhà sản xuất cực kỳ chịu chi.

Để cầu sự chân thật, họ thuê hẳn một khu đất ở ngoại ô, xây dựng cảnh quan cổ kính ngay trên đất bằng.

Đồ vật bên trong phàm là có thể dùng đồ thật thì đều dùng đồ thật.

Hữu Hữu nhìn theo hướng ngón tay cậu ta chỉ, một đàn cá chép với màu sắc đậm nhạt khác nhau đang nằm yên dưới đáy hồ.

Cô bé ngoan ngoãn trả lời Tô Thời Thu: “Là cá ạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc