Sau khi bốn mắt nhìn nhau, Tô Thời Thâm: “……”
Cô bé chẳng nói gì, nhưng dường như lại nói tất cả.
Anh ho nhẹ một tiếng: “Vậy là cái gì?”
Phía xa cuộc vây bắt vẫn đang tiếp diễn, tên tội phạm dường như biết mình bị bắt sẽ không có kết cục tốt đẹp nên liều mạng bỏ chạy.
Cảnh sát thường phục vừa đuổi theo vừa hét lớn bảo đám đông xung quanh tránh ra xa.
Ánh mắt Hữu Hữu nhìn về phía đó, Tô Thời Thâm nghe thấy giọng nói mềm mại của cô bé: “Có người xấu, Hữu Hữu muốn xem có giúp được gì không.”
Tô Thời Thâm ước lượng khoảng cách, cảm thấy sẽ không ảnh hưởng đến chỗ này nên cũng dừng lại.
Anh thấy ngón tay cô bé làm vài động tác: “Không được…… xa quá.”
Tô Thời Thâm đi về phía trước một đoạn, Hữu Hữu vui vẻ reo lên: “Được rồi ạ.”
Anh không biết cô bé đã làm gì, chỉ thấy tên tội phạm đang chạy trốn lung tung bỗng vấp chân một cái, cả người văng ra ngoài như đạn pháo, cảnh sát phía sau lập tức ập tới còng tay hắn lại.
Cảnh sát lục soát trên người hắn ta, thế mà lại tìm thấy một quả lựu đạn!
Nhìn thấy thứ này, mấy anh cảnh sát vừa trải qua một cuộc chạy đua kịch liệt, vừa nóng vừa mệt, ngay lập tức toát mồ hôi lạnh.
Bọn họ nhìn nhau đầy sợ hãi.
“Vừa nãy hắn sờ vào đó, có phải là định ném nó ra không!”
May mà hắn vấp ngã, tạo cơ hội cho bọn họ ập vào khống chế ngay tức khắc.
Nếu không, thứ này dù ném về phía bọn họ hay ném bừa vào đám đông đang vây xem thì hậu quả đều không thể tưởng tượng nổi.
“Ông trời phù hộ, nhặt lại được cái mạng.”
……
Hữu Hữu ngồi trên xe, ôm ly nước trái cây uống ừng ực ngon lành, Tô Thời Thâm buồn cười: “Người xấu bị bắt lại vui thế cơ à?”
Cô bé gật gật đầu nhỏ, đôi mắt to chớp chớp, ngọt ngào nói: “Trên người kẻ xấu có huyết quang rất nặng.”
“…… Huyết quang là ý gì?” Anh cả online xin được phổ cập kiến thức.
Lời Hữu Hữu nói ra khiến Tô Thời Thâm trầm mặc.
“Người xấu đã từng giết người, còn không chỉ một người.” Cô bé cẩn thận nhớ lại những hình ảnh mình nhìn thấy, rồi sửa lại, “Ít nhất là ba người.”
“Kẻ xấu xa như vậy rất xấu rất xấu, nhất định phải bắt lại.”
Tô Thời Thâm đã hiểu.
Cô bé sợ cảnh sát không bắt được để hắn chạy thoát, cho nên mới muốn giúp đỡ.
Nghĩ nghĩ, anh nhân tiện dặn dò: “Hữu Hữu, giúp đỡ thì được, nhưng phải nhớ lượng sức mà làm. Nếu không may gặp phải kẻ xấu như vậy một mình, em phải tránh đi nhé.”
Mặc dù anh sẽ không để Hữu Hữu có cơ hội đi lẻ loi một mình, nhưng giáo dục thì vẫn phải giáo dục.
“Anh cả yên tâm, Hữu Hữu sẽ không đánh nhau một mình đâu.” Cô bé hất cằm lên, dáng vẻ cực kỳ vênh váo, “Hữu Hữu sẽ gọi hội đồng đánh đấy!”
“……”
Người đàn ông day day thái dương, giọng điệu đã mang theo sự bất lực: “Em gặp kẻ xấu một mình thì lấy đâu ra người mà đánh hội đồng?”
Hữu Hữu nắm chặt nắm đấm nhỏ: “Mở Ác Quỷ Đạo, thả ác quỷ.”
Sau khi phát hiện ác quỷ trong Ác Quỷ Đạo không tấn công mình mà còn nghe lời sai bảo, cô bé liền nảy sinh ý đồ với đám ác quỷ đông vô kể đó.
Tô Thời Thâm – người đã từng chứng kiến đám ác quỷ – : “……”
Lý do này thật sự là…… không chê vào đâu được.
Anh mấp máy môi, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
—— Bình thường Vô Danh đạo trưởng dạy dỗ kiểu gì thế không biết!
Qua khúc nhạc đệm nhỏ này, đường đến thành phố M rất thuận lợi, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngặt nỗi kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, vừa đến thành phố M hội họp với Tô Thời Thu thì Tô Thời Thâm nhận được điện thoại của trợ lý, phía đối tác xảy ra vấn đề, cần anh đích thân xử lý.
Tô Thời Thâm đành để xe lại, bảo Lâm Hà đưa anh ra sân bay.
Tô Thời Thu cười hắc hắc, anh cả đi rồi, cô em gái từ trên trời rơi xuống này là của một mình cậu ta, muốn nựng thế nào thì nựng.
Hữu Hữu lưu luyến chia tay anh cả, Tô Thời Thâm hôn lên má cô bé, lại dặn dò Tô Thời Thu vài câu, lúc này mới không mấy yên tâm mà rời đi.
Rời đi rồi anh mới nhớ ra, dường như anh đã quên mất một chuyện:
Quên chưa cập nhật cho hai đứa em trai biết về năng lực đặc biệt của Hữu Hữu.
Có điều…… rất nhiều chuyện phải tự mình trải nghiệm mới cảm nhận được sự vi diệu trong đó.
—— Cho nên, cứ để bọn chúng tự mình phát hiện đi!
Tô tam thiếu trợn trắng mắt, mới có mấy ngày thôi mà anh cả đã trở nên lải nhải như bà mẹ già thế này rồi.
Hữu Hữu suy nghĩ rất kỹ, cảm thấy nói người nào thì người kia cũng sẽ không vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










