Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Vừa bước tới ngồi xuống mép giường, Hữu Hữu liền rúc vào lòng anh.

Bàn tay nhỏ ôm lấy cổ anh, giọng nói rầu rĩ mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: “Sư phụ đi rồi.”

Tô Thời Thâm giật mình: “Đi lúc nào?”

“Vừa mới đi ạ.” Hữu Hữu sụt sịt mũi, cố nén không khóc òa lên.

Một lát sau, qua lời giải thích vừa khoa chân múa tay vừa nói của cô bé, Tô Thời Thâm cũng hiểu được nguyên nhân Vô Danh đạo trưởng rời đi ——

Việc ông định làm trước đó chưa thành, kết quả lại bị kẹt trong Ác Quỷ Đạo.

Giờ người đã thoát ra được, ông vẫn phải đi làm cho xong việc đó.

Còn việc ông muốn làm là gì, hay trước đó tại sao lại bị kẹt trong Ác Quỷ Đạo, Vô Danh đạo trưởng không hề nói cho Hữu Hữu biết.

Ông chỉ nói, đợi xong việc sẽ đến nhà họ Tô tìm cô bé.

Tô Thời Thâm là người trưởng thành, anh hiểu việc Vô Danh đạo trưởng rời đi lúc này, cố nhiên là do ông thực sự có việc cần làm, nhưng cũng là để dành không gian cho hai anh em bọn họ có cơ hội ở chung.

Anh không an ủi Hữu Hữu quá nhiều mà chuyển dời sự chú ý của cô bé, hỏi cô bé rất nhiều câu hỏi về Ác Quỷ Đạo.

Cô bé vừa nghe anh cả đặt câu hỏi, đương nhiên là thích thể hiện hiểu biết của mình rồi.

Cô bé đã xếp Tô Thời Thâm vào phạm vi người nhà, giao tiếp càng thêm trôi chảy, thuận tiện còn có thể rèn luyện khả năng nói của mình.

Vừa nghe người tí hon giải thích bằng giọng nói non nớt, anh vừa mở hộp cơm ra.

Bụng cô bé đã kêu ùng ục từ sớm, giờ được ăn thỏa thích đến mức bụng tròn vo.

Tung tích sư phụ đã tìm được, mọi người ở viện phúc lợi cũng không ai nhớ Hữu Hữu, tự nhiên không cần thiết phải quay lại đó nữa.

Biết Tô Thời Thâm định lái xe đưa Hữu Hữu về thủ đô, Tô Thời Thu dùng đủ mọi cách từ làm nũng đến bán manh, cuối cùng cũng khiến anh cả đồng ý đưa Hữu Hữu đến thành phố M nơi cậu ta đang quay phim.

—— Nếu không thì đợi cậu ta quay xong phim mới về nhà gặp Hữu Hữu, không biết phải đợi đến bao giờ.

Hữu Hữu đã biết mình còn hai người anh trai nữa, hiện tại sắp đi gặp anh ba, cô bé có chút bất an:

“Anh ba có thích em không ạ?”

Tô Thời Thâm bấm mở tin nhắn thoại mà Tô Thời Thu gửi, bên trong là một tràng tiếng chó sủa y như thật để bán manh một cách vô sỉ.

“Nó vì muốn gặp em mà học cả tiếng chó sủa, làm sao có thể không thích em chứ.”

Hữu Hữu vui vẻ cười tít mắt, nghĩ nghĩ rồi hỏi tiếp: “Thế còn anh hai ạ?”

“Đương nhiên cũng thích rồi.”

Tuy rằng Tô nhị ca không có bất kỳ phản ứng nào trong nhóm chat, cũng không gọi điện cho Tô Thời Thâm để hỏi thăm.

Nhưng với sự hiểu biết của Tô Thời Thâm về đứa em trai này —— cậu ta sau khi xuống bàn mổ chắc chắn sẽ đọc hết từng tin nhắn trong nhóm.

Cô bé yên tâm hẳn.

Hai anh em vào siêu thị mua đồ dùng cần thiết trên xe —— từ Dương Thành chạy tới thành phố M nơi Tô Thời Thu ở, toàn bộ hành trình 1800 km, tương đương với đi du lịch tự túc.

Tô Thời Thâm chưa từng đi du lịch bao giờ, lần này coi như tự cho mình một kỳ nghỉ.

……

Đặt người tí hon vào trong xe đẩy, Tô Thời Thâm đẩy cô bé đi dạo chậm rãi trong siêu thị.

Đó là khi hồn thể của Hữu Hữu trở về cơ thể, cô bé không nhìn thấy, không nghe được, cũng không nói chuyện được……

Còn khi hồn thể hoạt động, những gì cô bé tiếp xúc đều thuộc về thế giới phi nhân loại.

“Thích cái gì thì cứ lấy cái đó.” Anh xoa đầu nhỏ của Hữu Hữu.

Mua sắm xong, nhìn anh cả xách theo túi đồ còn to hơn cả người mình, Hữu Hữu có chút ngại ngùng.

—— Cô bé cảm thấy mình đã lấy quá nhiều.

Tô Thời Thâm liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của cô bé.

Anh xác định cần phải xây dựng lại quan niệm tiêu dùng cho tiểu nha đầu này.

Nghĩ vậy, xem ra còn rất nhiều điều phải dạy dỗ cô bé đây.

Bước ra khỏi trung tâm thương mại, phía trước người đông nghìn nghịt, âm thanh ồn ào náo nhiệt.

—— Hóa ra là cảnh sát mặc thường phục đang vây bắt một tên tội phạm bị truy nã.

Lo lắng Hữu Hữu bị chen lấn, Tô Thời Thâm một tay bế cô bé lên, tầm nhìn của cô bé lập tức trở nên thoáng đãng.

Tô Thời Thâm không có sở thích hóng hớt, đang định đưa cô bé rời đi thì Hữu Hữu ghé vào tai anh nói: “Anh cả, đợi một chút.”

Người đàn ông phản xạ có điều kiện căng cứng cả người, hạ thấp giọng: “Có ma à?”

Hữu Hữu: “……”

Cô bé muốn nói cho anh biết là trời đang nắng to thế này, ở ngoài đường ma quỷ không thể lộng hành được đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc