Nhưng trong mắt Vô Danh đạo trưởng, ông nhìn thấy một hồn thể bẩm sinh vô cùng mạnh mẽ.
Chính vì hồn thể quá mạnh mẽ, cơ thể mới sinh không thể chịu đựng nổi.
Vì thế ngũ quan bị động phong bế lại để tránh hồn thể tiêu tan, dẫn đến cái chết thực sự.
May mắn Hữu Hữu vận khí tốt, người gặp được là Vô Danh đạo trưởng.
Phải biết tình trạng như Hữu Hữu chính là một món đại bổ.
Một số tà thuật sư đi theo con đường tà đạo, nếu kết hợp với một số huyền thuật cấm kỵ đem nấu lên ăn thịt, có thể kéo dài tuổi thọ, thậm chí vĩnh viễn giữ được tuổi thanh xuân cũng chưa biết chừng.
Cũng may Vô Danh đạo trưởng tuy là kẻ độc hành hiệp, trên người chưa chắc đã sạch sẽ gì, nhưng tốt xấu gì cũng còn có giới hạn đạo đức.
Tuy nhiên lúc ban đầu, ông cứu sống con bé chỉ là để chứng minh năng lực của bản thân.
—— Loại thể chất bẩm sinh hồn thể mạnh mẽ này, gần như là không thể sống sót.
Nghĩ mà xem, hồn thể quá mạnh cơ thể chịu không nổi, lại còn phải ngăn ngừa hồn thể tiêu tan, nên ngũ quan bị phong bế.
Mà một đứa trẻ sơ sinh bị phong bế ngũ quan, cơ thể làm sao không mất đi sinh cơ?
Vô Danh đạo trưởng chính là muốn nghịch thiên.
Người khác làm không được, ông làm được.
Ông coi Hữu Hữu như một bài toán khó, không giải được thề không bỏ qua.
Thế nhưng con người đối với bài toán lạnh lẽo sẽ không nảy sinh tình cảm, còn Hữu Hữu không phải là một bài toán, mà là một con người sống sờ sờ.
Vô Danh đạo trưởng thời trẻ kiêu ngạo ương ngạnh, tự cho mình là người đứng đầu Huyền môn.
Cố tình cái gọi là Huyền môn chính thống lại không chịu thừa nhận ông vì ông thích nghiên cứu những thứ đi ngược đạo trời.
Thế là kết thù oán.
Ông từng cái tới cửa khiêu khích những môn phái có tên có tuổi trong Huyền môn, tát bôm bốp vào mặt người ta, đắc tội gần hết Huyền môn chính phái.
Ngay cả sư môn của ông cũng thấy ông quá ngông cuồng, răn dạy vài câu, phạt ông đóng cửa sám hối.
……
Con người ta ấy mà, dù thời trẻ tính tình có phóng túng đến đâu, khi có tuổi rồi, ít nhiều cũng sẽ thu liễm lại đôi chút.
Sự xuất hiện của Hữu Hữu càng giống như đến để mài giũa tính tình của Vô Danh đạo trưởng.
Lão đạo sĩ cảm nhận được niềm vui khi nuôi con mọn, mấu chốt là ngoại trừ tốn kém một khoản tiền lớn mua dược liệu phục hồi ngũ quan ra thì nuôi con bé quá nhàn hạ.
Cơ thể cứ ngủ li bì, hồn thể tự chạy ra ngoài chơi, rất nhiều huyền thuật con bé sinh ra đã biết, hoàn toàn không cần ông phải bận tâm.
Mặc dù thời trẻ ông phóng túng ngông cuồng thật đấy, nhưng Vô Danh đạo trưởng không muốn để Hữu Hữu dưỡng thành cái tính cách đó, ông cố gắng hết sức để Hữu Hữu trở thành một tiểu thục nữ.
Hiệu quả cũng tàm tạm.
Ít nhất Vô Danh đạo trưởng vẫn rất hài lòng về sự giáo dục của mình.
……
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, Tô Thời Thâm nhìn Vô Danh đạo trưởng vì cạn kiệt tinh lực mà lại ngủ thiếp đi, anh lặng lẽ rời khỏi phòng, chuẩn bị đi tìm quán ăn gần đó mua cơm trưa mang về.
Hiển nhiên giá trị can đảm của anh ở phương diện nào đó đã được nâng cao, bước vào thang máy mà không có bất kỳ sự khó chịu nào.
—— So với đám ác quỷ trong Ác Quỷ Đạo, nữ quỷ kia có thể xưng là hoa khôi rồi.
Tìm được một quán ăn, vì có trẻ con và người bệnh, Tô Thời Thâm mua một ít đồ ăn thanh đạm dễ tiêu hóa.
Trong lúc chờ lấy cơm, anh cập nhật tình hình mới nhất vào trong nhóm chat.
Vô Danh đạo trưởng đã tìm được, anh sẽ đưa Hữu Hữu trực tiếp về nhà.
Tô Thời Thu nhìn thấy tin nhắn thì kinh hãi.
Cậu ta còn đang chạy đôn chạy đáo tìm hiểu sự tích về Vô Danh đạo trưởng khắp nơi, lời mời kết bạn WeChat gửi cho các vị đại sư còn chưa được đồng ý đâu.
Kết quả chỉ sau một đêm, anh cả lại bảo đã tìm được người rồi?!
Tô Thời Thu: 【 Tìm kiểu gì thế? Vị đạo trưởng kia tự liên lạc à? 】
Cậu ta lại gọi thử vào số điện thoại của đạo trưởng, vẫn báo không nằm trong vùng phủ sóng.
—— Điện thoại của sư phụ đã sớm rơi lại trong cơ thể con ác quỷ kia rồi.
Tô đại tổng tài đang có tâm trạng vui vẻ liền gửi lại bốn chữ cao thâm khó đoán: 【 Kinh tâm động phách. 】
Tô Thời Thâm xách theo túi lớn hộp cơm quẹt thẻ vào phòng.
…… Không khí có gì đó không đúng.
Đặt hộp cơm xuống, anh nhìn thấy người tí hon đang cuộn tròn thành một cục trên giường, mà Vô Danh đạo trưởng vốn nên nằm ở chiếc giường bên kia lại không thấy đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


