Không được ngủ, phải chăm sóc sư phụ và anh cả!
Bàn tay nhỏ của cô bé vỗ vỗ vào mặt mình, mở to hai mắt cố giữ tỉnh táo.
……
Sự bận rộn của Hữu Hữu không phải là vô ích.
Tô Thời Thâm ngủ một giấc cực sâu.
Khi tỉnh lại, cảm giác cơ thể ấm áp, nhưng cả người đều không có chút sức lực nào.
Sau đó ký ức đêm qua dần dần thức tỉnh theo.
“……”
Trong nháy mắt tỉnh cả ngủ.
Chỉ trong một đêm, anh cũng đã trở thành đại lão từng bị vạn quỷ vây quanh.
Có một số việc ấy mà, trải qua nhiều rồi, sức chịu đựng cũng tăng lên theo.
Tô Thời Thâm không nghĩ nhiều nữa, thuận tay sờ vào trong chăn, không thấy người đâu.
Anh giật mình ngồi bật dậy trên giường, khóe mắt liếc qua cảnh tượng ở giường bên cạnh, anh liền quay đầu lại.
Chỉ thấy người tí hon đang cuộn tròn thành một cục, nằm gọn trong lòng Vô Danh đạo trưởng, ngủ say sưa ngon lành.
Hình ảnh này thật sự chói mắt cực kỳ.
Tô Thời Thâm: “……”
Anh xoay người xuống giường, đầu hơi nặng chân hơi nhẹ, nhưng vài giây sau những triệu chứng khó chịu đó đều biến mất.
Sau đó trầm ngâm một lát, anh rón rén cẩn thận bế người tí hon lên, chuyển sang giường của mình.
“Sư phụ em đang bị thương, đừng đè lên ông ấy.” Anh giải thích một câu kiểu giấu đầu hở đuôi.
Cô bé ngủ đến khuôn mặt nhỏ phấn nộn, người đàn ông không kìm được lấy đầu ngón tay chọc nhẹ lên má cô bé.
Có lẽ vì đã dạo một vòng ở Ác Quỷ Đạo, linh cảm của Tô Thời Thâm tăng lên rõ rệt, anh cảm nhận được một ánh mắt từ phía sau.
Lúc này mới coi như là lần gặp mặt chính thức của hai người.
Hiện giờ Vô Danh đạo trưởng đã trở lại, ông ấy có đồng ý cho Hữu Hữu về nhà họ Tô không?
Nếu Vô Danh đạo trưởng không đồng ý, Tô Thời Thâm thật sự cũng không biết giải quyết thế nào.
Dùng biện pháp pháp lý sao?
Vô Danh đạo trưởng hoàn toàn có thể trực tiếp mang theo Hữu Hữu rời đi.
So sánh giữa người anh trai mới vừa tin tưởng với người sư phụ đã nuôi lớn mình, cô bé căn bản không cần do dự.
Tô Thời Thâm đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào thì nghe thấy Vô Danh đạo trưởng khẽ cười một tiếng, giọng nói không giấu được vẻ yếu ớt nhưng ngữ khí lại rất thản nhiên:
“Tiểu đồ nhi của ta, có phải rất đáng yêu không?”
Tô Thời Thâm trịnh trọng gật đầu, anh không nói mấy lời sáo rỗng kiểu cảm ơn đạo trưởng đã chăm sóc tốt cho con bé.
—— Anh tuy là anh trai của Hữu Hữu, nhưng lại không có tư cách thay mặt Hữu Hữu nói lời cảm ơn.
Vô Danh đạo trưởng ho khan vài tiếng rồi nói: “Ta đã sớm biết con bé còn có người thân huyết thống ở bên ngoài.”
Thậm chí còn cố ý điều tra về nhà họ Tô.
“Cho dù các cậu không tìm đến, thì qua vài năm nữa ta cũng sẽ đưa con bé đến trước mặt các cậu.”
Ông ngược lại không ngờ cha mẹ Hữu Hữu còn có thể làm ra hành động báo mộng.
Lúc trước tiểu đồ đệ trong mơ gặp được đôi vợ chồng kia, chắc là lúc đó họ phát hiện ra con bé còn sống.
Có thể làm ra hành động báo mộng từ dưới âm phủ, chắc hẳn bọn họ đã tốn không ít công sức.
Biết Tô Thời Thâm muốn nghe nhiều hơn tin tức về tiểu đồ nhi, Vô Danh đạo trưởng cũng không giấu giếm, chọn lọc kể lại một số chuyện.
Ông đã đào Hữu Hữu lên từ nấm mồ.
Năm năm trước, mẹ Tô tràn đầy vui sướng sinh hạ Hữu Hữu, lại phát hiện đứa trẻ sinh ra không có hơi thở, không có nhịp tim.
—— Rõ ràng mỗi lần khám thai mọi thứ đều bình thường.
Khi sinh nở cũng rất thuận lợi, không xảy ra bất kỳ sự cố nào.
Hai vợ chồng đều đã tính toán kỹ càng, đợi đứa bé đầy tháng sẽ mang về nhà, mấy cậu con trai chắc chắn sẽ kinh ngạc đến ngây người.
Kết quả lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy.
Các nhân viên y tế đỡ đẻ đều vô cùng tiếc nuối.
Khi Hữu Hữu sinh ra không giống như phần lớn trẻ sơ sinh nhăn nheo dúm dó, cô bé vừa chào đời da dẻ đã trắng nõn, lông mi dài, môi hồng nhuận.
Dùng lời của một trong những bà đỡ nói thì là: Giống như một tiểu thiên sứ.
Nhưng tiểu thiên sứ này sau khi sinh ra còn chưa kịp mở mắt nhìn thế giới này một lần.
Có đau khổ đến mấy cũng vô dụng, sự việc đã rồi, hai vợ chồng chọn một đỉnh núi xinh đẹp, chôn cất đứa bé ở đó.
Không lâu sau, Vô Danh đạo trưởng đi ngang qua chân núi, cảm nhận được sự khác thường, lần theo nguồn gốc tìm đến và đào Hữu Hữu lên.
Lúc đó Hữu Hữu vẫn không có nhịp tim và hơi thở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










