Tiểu đồ đệ nhả ra từng chữ một: “Hai! Tháng! Rồi!”
Vô Danh đạo trưởng: “……”
Thế mà ông đã kiên trì được lâu như vậy rồi sao.
“Sư phụ không phải không muốn về, mà là không thể về được.”
Lão đạo sĩ thở dài một hơi, chuyển chủ đề hỏi: “Con ở viện phúc lợi có kết bạn với ai không?”
Lúc trước ông cũng cân nhắc đến việc phải cho tiểu đồ đệ tiếp xúc với con người, cho nên mới quyết định gửi con bé đến viện phúc lợi để làm quen trước một chút.
Bên trong có những đứa trẻ cùng tuổi với con bé, viện trưởng Trần từng được ông cứu mạng, hẳn là sẽ chăm sóc tốt cho con bé.
Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới tiểu đồ đệ lại khóc càng thêm tủi thân.
Sắc mặt Vô Danh đạo trưởng biến đổi: “Bọn họ bắt nạt con sao!?”
Hữu Hữu lại không hé răng.
Lão đạo sĩ quá hiểu tiểu đồ đệ của mình mà.
Thế này chắc chắn là chịu uất ức lớn rồi.
Ông vừa sốt ruột, tốc độ đồng hóa của cơ thể liền tăng nhanh, lồng ngực phập phồng kịch liệt ho khan, từng ngụm máu đen lớn phun ra từ miệng.
—— Vô Danh đạo trưởng bị nhốt ở đây, sinh cơ đang tiêu tan nhanh chóng.
Hữu Hữu nhìn đến ngẩn người.
Rõ ràng đã đào được sư phụ ra rồi mà.
Nhìn cơ thể sư phụ bắt đầu chuyển hóa thành ác quỷ, cô bé bỗng nhiên ngây thơ nhận ra ——
Máu của mình có thể cứu sư phụ!
Cô bé tiến vào bằng hồn thể, hồn thể bị thương sẽ phản chiếu lên cơ thể thật, nhưng hồn thể sẽ không chảy ra máu thật!
Phải đưa cơ thể thật vào đây.
……
Tô Thời Thâm gần như nhìn chằm chằm không chớp mắt vào người tí hon trong lòng, chú ý chặt chẽ mọi tình huống của cô bé.
Cho nên khi lòng bàn tay và đầu gối cô bé xuất hiện vết trầy xước, anh lập tức nhận ra ngay.
Không biết cô bé đã gặp phải chuyện gì, trong lòng anh lo lắng, nhưng lại không dám động vào cơ thể cô bé, sợ ảnh hưởng đến việc cô bé đang làm bên kia.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, anh có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Hữu Hữu đang giảm xuống, dù cho anh có ủ ấm cô bé trong lòng cũng chẳng ăn thua gì.
Sau đó cô bé bắt đầu rơi nước mắt.
Chứng tỏ bên kia cô bé đang khóc.
Sắc mặt người đàn ông lạnh băng, không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bé.
Vừa lau xong liền cảm thấy không ổn ——
Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn, không gian thay đổi, trong lòng trống rỗng, cô bé biến mất.
Chúng nó có con chỉ có một mắt, có con lại có vô số mắt, mỗi con mắt đều khác biệt với con người, toát ra vẻ hung bạo và tàn nhẫn.
Vô số đôi mắt từ bốn phương tám hướng nhìn chằm chằm vào anh.
“……………………”
Cách đó không xa, hồn thể và cơ thể Hữu Hữu trùng hợp lại, lập tức rạch ngón tay nặn ra một giọt máu đút cho sư phụ.
Mắt thường có thể thấy được cơ thể Vô Danh đạo trưởng ngừng ác quỷ hóa, sắc mặt rõ ràng chuyển biến tốt hơn, người cũng tỉnh táo hơn chút.
Vô Danh đạo trưởng đang định nói chuyện, lại thấy đằng xa đám ác quỷ tụ tập thành một khối đen kịt mênh mông, đang đẩy một con người chạy về phía này.
Hữu Hữu cũng nhìn thấy.
Sau đó cô bé liền sợ ngây người.
“Anh cả?!”
Đám ác quỷ đặt Tô Thời Thâm xuống trước mặt Hữu Hữu, rồi xoay người bỏ chạy thục mạng.
“Sao anh lại ở đây?” Đôi mắt to của cô bé trừng lớn đầy kinh ngạc, nghĩ nát óc cũng không ra.
Sắc mặt Tô Thời Thâm tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán và thái dương, trước mắt hoa lên từng đợt.
Yết hầu anh chuyển động, giọng nói khàn đặc:
“Hữu Hữu, đỡ anh một chút.”
—— Chân anh cả mềm nhũn sắp đứng không vững rồi!
Thời gian là năm giờ sáng.
Trên hai chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, lần lượt có hai người đang hôn mê.
Hữu Hữu đứng giữa hai chiếc giường, bên trái là anh cả, bên phải là sư phụ.
Tô Thời Thâm là người sống đi vào Ác Quỷ Đạo, cũng may lũ ác quỷ đó không làm hại anh, nhưng âm khí nhập thể, gồng mình trong Ác Quỷ Đạo không ngất đi, vừa trở về liền lăn ra ngất xỉu.
Vô Danh đạo trưởng tuy đã được máu của Hữu Hữu loại bỏ quá trình ác quỷ hóa, nhưng ông giằng co với ác quỷ lâu như vậy, cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng, trở về cũng ngất đi luôn.
Hữu Hữu bận rộn cứ như con ong nhỏ.
Lát lát lại nhìn sang bên trái bổ sung dương khí, dán bùa an thần để tránh hồn thể anh cả bị tổn thương, lát lát lại nhìn sang bên phải cân nhắc xem có nên đút thêm chút máu của mình cho sư phụ không.
Cuối cùng sau khi xác nhận không có vấn đề gì, cô bé buồn ngủ ngáp một cái, đưa tay dụi mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










