Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Vô Danh đạo trưởng gần như sắp bị nuốt chửng hoàn toàn, ý thức chỉ còn lại chút ít mơ hồ nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc, đang giằng co khổ sở với ác quỷ, ông bỗng tỉnh táo lại vài phần.

“Sư phụ ——!”

Âm thanh này thật sự quá vang dội và rõ ràng, phảng phất như đang ở ngay trước mặt…… Da mặt lão đạo sĩ run lên, gian nan mở mắt ra, liền nhìn thấy thân hình nhỏ bé của tiểu đồ đệ đang nhảy tưng tưng không ngừng.

Không phải ảo giác, thật sự chính là con bé.

Ý thức của Vô Danh đạo trưởng gượng gạo tỉnh táo thêm hai phần nữa, sắc mặt đại biến:

“Sao con lại ở đây! Mau trở về ngay!”

“Con đến cứu người ——”

Vô Danh đạo trưởng vừa gấp vừa giận: “Con có nghe lời không hả! Trở về ngay cho ta!”

“Con không!”

“Con muốn chọc tức chết sư phụ sao!”

“Vâng!”

“……”

Vô Danh đạo trưởng kinh ngạc, đồ đệ ngoan ngoãn nghe lời của ông đâu rồi?!

Ông bị nhốt ở đây không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Ban đầu còn có thể dựa vào đạo hạnh để giữ cho ác quỷ không đến gần.

Nhưng mà ác quỷ trong Ác Quỷ Đạo cứ liên tục không ngừng lao tới……

Cắn nuốt, quấn lấy, lôi kéo.

Nếu Hữu Hữu không xuất hiện, chẳng bao lâu nữa ông sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn.

Nhưng ông thà rằng vĩnh viễn không tỉnh lại nữa, còn hơn vừa mở mắt ra đã thấy người không nên xuất hiện lại đang ở ngay trước mắt.

Ác Quỷ Đạo là nơi nào chứ?

Cho đến nay, trong Huyền môn chưa có ai vào Ác Quỷ Đạo mà còn có thể toàn vẹn trở ra.

Vô Danh đạo trưởng trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng ông đã bị lún sâu vào trong cơ thể ác quỷ, không còn bất kỳ biện pháp nào nữa.

Chỉ còn lại vài phần ý thức tỉnh táo này cũng chỉ cầm cự được một lát nữa thôi.

Nhìn thấy sư phụ bị chìm sâu trong cơ thể ác quỷ không thể thoát thân, Hữu Hữu chỉ có một ý nghĩ: Phải “đào” sư phụ ra.

Nhưng cô bé không có công cụ gì trong tay.

Cô bé xoay người nhìn về phía đám ác quỷ đông nghịt bên ngoài, nhớ tới hình ảnh con ác quỷ sừng nhọn xé khăn tắm giúp mình vừa rồi, cô bé thử mở miệng:

“Nó ăn các ngươi, các ngươi có thể cùng nhau ăn nó nha.”

Dứt lời, sau vài giây im lặng chết chóc giằng co, một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi đã xuất hiện: Đám ác quỷ kia cư nhiên thật sự di chuyển.

Chúng nó như thủy triều bao vây lấy con ác quỷ khổng lồ kia, bắt đầu cắn xé nuốt chửng từ bên trong.

Cô bé không bận tâm suy nghĩ xem vì sao chúng nó lại nghe lời mình, cô bé không nhìn thấy sư phụ, sợ đám ác quỷ này ăn luôn cả sư phụ, vội vàng nói:

“Không được ăn sư phụ ta.”

Nhìn đám ác quỷ con né tránh mình và đang vây quanh cắn nuốt con ác quỷ lớn.

Vô Danh đạo trưởng:…… Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Dù ông có kinh nghiệm phong phú đến đâu cũng không thể giải thích nổi cảnh tượng này.

Cứ như vậy, Vô Danh đạo trưởng bị đám ác quỷ “đào” sống ra ngoài.

Chỉ là…… do giằng co với ác quỷ quá lâu để kiên trì đến giờ phút này, cơ thể từ cổ trở xuống của ông đã bị đồng hóa với ác quỷ.

Nói cách khác, tuy không bị ác quỷ nuốt chửng hoàn toàn, nhưng không lâu sau, ông cũng sẽ biến thành một con ác quỷ mới.

Vô Danh đạo trưởng không thể đứng dậy được đành ngồi bệt xuống đất, đầu tiên liếc mắt nhìn đám ác quỷ con cơ thể đã to lên một vòng sau khi ăn thịt con ác quỷ lớn ——

Tóm lại đây là chuyện tốt.

Tiểu đồ đệ càng mạnh mẽ, ông mới có thể yên tâm.

Dù cho ông không còn nữa, con bé cũng có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.

Nghĩ đến đây, ánh mắt ông hướng về phía tiểu nha đầu đang lo sợ bất an đối diện.

—— Cô bé vừa rồi cãi lại hăng bao nhiêu, thì bây giờ thấp thỏm bấy nhiêu.

Cô bé lén lút quan sát phản ứng của sư phụ.

Liền thấy sư phụ sa sầm mặt mày, chậm rãi rút ra một cây thước gỗ nhỏ từ trong tay áo đạo bào rách nát.

Cô bé cúi đầu xuống, lặng lẽ chìa bàn tay nhỏ ra, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống.

“……” Vô Danh đạo trưởng muốn kéo người lại ôm một cái, nhưng bất đắc dĩ cơ thể quá yếu, “Sư phụ còn chưa đánh mà!”

Cô bé khóc càng to hơn, nhanh chóng rụt tay về, nghẹn ngào thốt ra mấy chữ từ trong cổ họng: “Không giữ, không giữ lời hứa.”

Tự dưng bị tiểu đồ đệ nhà mình ném cho cái nồi to đùng, Vô Danh đạo trưởng hỏi lại: “Ta không giữ lời hứa chỗ nào?”

“Nói là nửa tháng sẽ về nhà, người không có về!”

Vô Danh đạo trưởng giật mình, chột dạ hỏi: “Đã qua bao lâu rồi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc