Ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm cả bầu trời thành một màu vàng sẫm ấm áp và nhu hòa, cơn gió từ từ thổi tới mang theo hương thông hòa lẫn trong sương mù đặc trưng của núi Bạch Vân, khiến lòng người thư thái.
Nhưng càng đi lên núi, hơi lạnh càng nồng đậm, ánh sáng cũng càng lúc càng tối dần.
Cây cối cao thấp mọc hai bên đường núi dần lộ ra những bóng ma tầng tầng lớp lớp, tựa như những con quái vật vô hình đang nhe nanh múa vuốt.
Viện trưởng Trần của viện phúc lợi Ái Tâm dưới chân núi vừa xoa xoa cánh tay đang không ngừng nổi da gà, vẻ mặt lộ rõ sự bất an.
Dù cho rất quen thuộc với đoạn đường này, nhưng mỗi lần đến đây bà đều cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Vài phút sau, cuối cùng bà cũng tới đích đến: Một tòa đạo quán rách nát như phế tích, hiển nhiên đã đứt đoạn hương khói từ lâu.
Điều hiếm thấy chính là tấm biển đề tên đạo quán vẫn còn treo giữa cửa chính, thế nhưng lại khiến người ta không dám nhìn thẳng một cách khó hiểu ——
Bạch Vân Quan.
Ánh mắt viện trưởng Trần chỉ dám lướt nhanh qua tấm biển hiệu, cũng không dám bước vào cửa.
Bà đứng giữa khoảng sân tiêu điều, nuốt nước bọt nơi cổ họng khô khốc, dùng âm lượng không cao không thấp gọi:
“Hữu Hữu, là mẹ Trần đây, con đang ở đâu?”
Một lát sau, một giọng nói non nớt mềm mại như tiếng mèo con vang lên: “Con ở…… giếng.”
Nghe được giọng nói quen thuộc, mẹ Trần thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, lại không thấy người đâu.
Nơi tầm mắt hướng đến chỉ có một cái giếng cạn đầy lá rụng.
Giây tiếp theo, hai bàn tay nhỏ bé đột nhiên xuất hiện bám vào thành giếng, rồi một bóng người nhỏ bé ướt sũng lao ra.
Khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết ẩn sau mái tóc đen rối tung, đôi mắt to đen láy như ngọc lưu ly nhìn chằm chằm về phía viện trưởng Trần.
Sadako chui lên từ giếng.gif
“……”
Đòi mạng mà!
Bị bất ngờ không kịp đề phòng, viện trưởng Trần gào lên một tiếng chói tai từ trong cổ họng.
Nghe thấy lời này, cô bé rõ ràng sửng sốt, thân hình nhỏ bé vốn đang đi về phía viện trưởng Trần cũng khựng lại tại chỗ.
Nhìn sắc mặt trắng bệch cùng ngữ khí của viện trưởng Trần... trong mắt Hữu Hữu thoáng hiện lên vẻ mờ mịt cùng luống cuống.
Mờ mịt là vì không hiểu tại sao mẹ Trần lại nói mình hù chết bà.
Luống cuống là vì không biết nên ứng đối thế nào với mẹ Trần đang có tâm trạng không tốt.
“Xin, xin lỗi……” Cô bé theo bản năng cảm thấy là mình đã làm sai.
Viện trưởng Trần thở hắt ra một hơi dài, vừa rồi bà thực sự bị dọa không nhẹ, nhưng nhìn dáng vẻ của cô bé, bà lại thấy đau đầu.
“Hữu Hữu, sao con lại chui xuống giếng, quá nguy hiểm!!”
Bà bước vài bước tới, nhìn xuống giếng một cái, mặt lại trắng thêm một phần —— cái giếng tối đen như mực, xứng đáng với bốn chữ “quỷ khí dày đặc”.
Bà vội vàng rụt đầu lại, cởi áo khoác bọc lấy cô bé đang ướt sũng và toả ra hơi lạnh.
Tuy rằng đang là tháng tám, thời điểm nóng nhất trong năm, nhưng nhiệt độ trên núi rất lạnh, đặc biệt là chạng vạng đã bắt đầu hạ nhiệt.
Hữu Hữu trước đây do nguyên nhân cơ thể, nửa năm trước mới có thể mở miệng nói chuyện, vì vậy nói năng vẫn chưa được lưu loát lắm.
Cô bé đầu tiên lắc đầu tỏ vẻ không nguy hiểm, sau đó chỉ vào giếng cạn, vừa khoa tay múa chân vừa nãi thanh nãi khí giải thích:
“Chị gái…… không có chỗ ở…… đưa chị ấy vào……”
“Chị gái cái gì……” Viện trưởng Trần vừa mới mở miệng, chợt như ý thức được điều gì, âm cuối trực tiếp lạc đi, suýt nữa cắn phải lưỡi.
Biểu cảm của bà cứng đờ, nhất thời không biết nên đối diện hay quay lưng về phía giếng cạn, nhưng động tác lại phản xạ có điều kiện mà bế thốc Hữu Hữu lên, vắt chân lên cổ mà chạy.
Không hiểu sao tâm trạng mẹ Trần càng lúc càng tệ, Hữu Hữu không giãy giụa, ngoan ngoãn để mặc đối phương ôm.
Viện trưởng Trần chẳng nói gì, bà hiện tại chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Chạy nhanh về viện phúc lợi.
Nghe tiếng thở dồn dập của mẹ Trần, Hữu Hữu nhỏ giọng nói: “Con có thể, tự mình đi.”
Đã cách đạo quán một đoạn, nhìn xuống dưới đã có thể thấy viện phúc lợi, dây thần kinh đang căng chặt của viện trưởng Trần cuối cùng cũng có thể thả lỏng.
Sau lưng bà toát ra một tầng mồ hôi vừa nóng vừa lạnh.
Bà đặt Hữu Hữu xuống, theo bản năng định mắng mỏ, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở về.
Một ngày nào đó của năm năm trước, Bạch Vân Quan vốn hoang phế nhiều năm bỗng nhiên sáng đèn.
Một người tự xưng đạo hiệu là Vô Danh đạo trưởng, mang theo một đứa trẻ sơ sinh dọn vào Bạch Vân Quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


