Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Tô Thời Thâm mặt vô cảm nhắm mắt lại, dồn nén tất cả những cảm xúc tiêu cực bằng khả năng kiểm soát mạnh mẽ của mình, biến chúng thành hành động thực tế —— tung một cú đá thẳng chân.

Người phụ nữ đập mạnh vào vách thang máy, thân thể mềm oặt trượt xuống sàn nhà, đau đớn hít vào từng ngụm khí lạnh không ngừng.

—— Tấn công vật lý cũng có tác dụng sao!?

Hít nhẹ một ngụm không khí lạnh băng, Tô Thời Thâm dùng sức ấn nút mở cửa.

Cửa thang máy phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, cuối cùng thế mà lại run rẩy mở ra.

Người đàn ông lao ra như một mũi tên nhọn, chạy thẳng đến lối thoát hiểm, chân dài như gió, một hơi chạy thẳng lên tầng 12!

Vừa lao ra khỏi cầu thang bộ, Tô Thời Thâm liền nhìn thấy một cục bột nếp quen thuộc đang kiễng chân bấm nút thang máy.

Không kịp suy nghĩ xem vì sao Hữu Hữu lại xuất hiện ở đây, sắc mặt người đàn ông biến đổi, một tay vớt cô bé vào lòng rồi lao vào phòng.

Đóng cửa! Khóa trái!

“Anh cả?” Hữu Hữu bị ông anh chạy như gió làm cho giật mình.

“…… Không có việc gì.” Tô Thời Thâm cố gắng điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp, muốn tỏ ra bình thản như không, nhưng bàn tay đang run rẩy đã bán đứng anh.

Cô bé vươn bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo đang run rẩy của người đàn ông, dường như đã hiểu ra điều gì:

“Anh cả…… gặp ma ạ?”

Tô Thời Thâm biết phản ứng vừa rồi của mình đã dọa đến cô bé.

Anh trấn tĩnh lại, đang định phủ nhận để cô bé đỡ sợ.

Nào ngờ cô bé như thể chắc chắn anh gặp ma vậy, nghi hoặc nói: “Anh không phải đã nói là không sợ ma sao?”

“……” Giọng Tô Thời Thâm vô thức cao lên, “Anh không có gặp……”

Cô bé buông Tô Thời Thâm ra, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc:

“Hữu Hữu bắt cô ta xin lỗi anh cả.”

Tô Thời Thâm: “?”

Anh còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy người tí hon trước mặt nhanh chóng làm một thủ thế bằng bàn tay nhỏ xíu mềm mại, rồi quát lên một tiếng non nớt: “Lại đây!”

Giây tiếp theo.

Người phụ nữ bị anh đá mạnh một cước trong thang máy bỗng dưng hiện ra.

Người phụ nữ run lẩy bẩy co rúm dưới đất, phát ra tiếng khóc thút thít thương tâm:

“Anh đẹp trai em xin lỗi, em không dám nữa đâu hu hu hu hu.”

Tô Thời Thâm: “???”

Nói đến vị nữ quỷ này cũng thật xui xẻo.

Lúc còn sống cô ta là một kẻ lụy tình, bạn trai dù nhan sắc hay vóc dáng đều không có gì nổi bật, có thể nói là thuộc dạng xấu trai.

Bạn bè thi nhau mắng cô ta mù quáng, rốt cuộc đối phương có ưu điểm gì mà khiến cô ta cưng chiều như bảo bối thế?

Nhưng cô ta cứ thích, thích đến mê muội.

Không ngờ sự hy sinh vô hạn của cô ta đổi lại là sự phản bội của bạn trai.

Sau khi bị bắt gian tại trận, gã bạn trai không những không thấy áy náy mà ngược lại còn sỉ nhục cô ta đủ điều.

Trong cơn giận dữ, cô ta đã động thủ với bạn trai.

Sau đó cô ta chết tại một phòng nào đó trong khách sạn này.

Có lẽ do không cam lòng hoặc chấp niệm quá sâu, một ngày nọ cô ta xuất hiện trở lại trong khách sạn.

Ban đầu còn mơ hồ không biết gì, về sau dần dần có một mục tiêu ——

Cô ta muốn tìm thật nhiều thật nhiều bạn trai cao to đẹp trai.

Thế là cô ta bắt đầu tìm kiếm trong khách sạn.

Hễ khách nam nào đẹp trai, cô ta đều sẽ đi theo.

Chỉ cần ôm một cái, sờ một cái là thỏa mãn —— coi như là “bạn trai” rồi.

Khách sạn rất nhanh lan truyền tin đồn có ma, ông chủ bèn mời đại sư đến xử lý.

Nữ quỷ bị trận thế đó dọa sợ, vội vàng trốn đi, rất lâu không dám xuất hiện.

Ông chủ khách sạn tưởng đại sư đã giải quyết xong, nhưng thực ra là chưa.

—— Vị đại sư kia là đồ lừa đảo.

Nhưng ông chủ không biết.

Nữ quỷ cũng không biết.

Lúc đó cô ta muốn sán lại gần, nhưng lại sợ hãi người đang được anh bế trong lòng nên không dám tới gần.

Chỉ có thể đứng nhìn căn phòng anh ở từ xa mà đau lòng.

Đang lúc chán đời thì Tô Thời Thâm lại đi thang máy xuống một mình!

Quả thực là cơ hội trời cho.

Chỉ cần không đi lên tầng 12 là được.

Hơn nữa vì quá ưng ý đối phương, cô ta cố ý hiện hình, muốn cho đối phương nhìn thấy dung mạo của mình.

—— Trước đây cô ta chưa từng hiện hình bao giờ.

Sau đó, thì không có sau đó nữa.

Nữ quỷ vừa sợ hãi xin lỗi lia lịa, vừa lại tủi thân nghĩ:

Cô ta cảm thấy mình biểu hiện rất thân thiện mà, sao anh ta lại bị dọa, còn đánh cô ta nữa chứ.

……

Phát hiện anh cả đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, bàn tay nhỏ của Hữu Hữu nắm lấy bàn tay to của anh, tri kỷ an ủi:

“Anh cả đừng sợ, cô ta chỉ là tiểu quỷ thôi, không dữ đâu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc