Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Tầm mắt Tô Thời Thâm lướt qua thời gian hiển thị trên màn hình, hai giờ bốn mươi lăm phút sáng.

Lúc này, một cuộc gọi lạ gọi tới.

“Chào anh, đơn hàng của anh đến rồi ạ, lễ tân không cho tôi mang lên, tôi để ở quầy lễ tân, phiền anh xuống lấy một chút ạ.” Là nhân viên giao hàng.

Tô Thời Thâm đứng dậy, xác nhận cô bé đang ngủ rất say, khép lại áo choàng tắm, cầm thẻ phòng đi ra ngoài.

Xuống lầu đến quầy lễ tân, nhân viên lễ tân đưa túi đồ mà người giao hàng để lại, khuôn mặt có chút mệt mỏi vì thức đêm lộ ra vài phần áy náy:

“Thưa anh, khách sạn chúng tôi có quy định, cơm hộp hay đồ giao hàng thường không cho mang lên phòng ạ.”

“Không sao.” Tô Thời Thâm nhận lấy túi đồ đi về phía thang máy, điện thoại thông báo tin nhắn đánh giá dịch vụ giao hàng.

Những tin nhắn này đối với Tô đại tổng tài chẳng khác gì tin nhắn rác.

Tuy nhiên, ánh mắt người đàn ông lướt qua hình trang trí hoạt hình đáng yêu trên túi đồ, nghĩ đến người tí hon trong phòng, anh phá lệ bấm vào tin nhắn, không chỉ đánh giá năm sao mà còn thưởng thêm cho nhân viên giao hàng.

Làm xong những việc này, Tô Thời Thâm cất điện thoại.

Lúc này anh đã vào trong thang máy, bên cạnh còn có một người phụ nữ trẻ tuổi đứng đó.

…… Cô ta vào lúc nào thế nhỉ?

Sự nghi hoặc của Tô Thời Thâm chỉ thoáng qua.

Có lẽ đèn trong thang máy quá sáng, phản chiếu khuôn mặt người phụ nữ tái nhợt lạ thường, ngay cả đôi môi cũng xanh trắng không chút huyết sắc.

Cô ta đang nhìn Tô Thời Thâm chằm chằm với ánh mắt sáng quắc.

“……”

Người đàn ông không vui nhíu mày.

Cửa thang máy khép lại, Tô Thời Thâm thu liễm cảm xúc bấm chọn tầng mười hai.

Người phụ nữ không bấm nút chọn tầng, vẫn cứ nhìn anh không chớp mắt.

Tô Thời Thâm: “……”

Anh lạnh lùng nhìn lại, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo như sông băng giữa trời đông giá rét.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, người phụ nữ hoảng loạn cúi đầu xuống.

Tô Thời Thâm hài lòng thu hồi tầm mắt, thang máy chậm rãi đi lên.

“Anh tên là gì thế?” Bỗng nhiên, giọng nói sâu kín của người phụ nữ vang lên, nhiệt độ trong thang máy bắt đầu giảm xuống.

Tô Thời Thâm làm như không nghe thấy, tầm mắt dán chặt vào màn hình hiển thị, con số 3 chậm chạp chuyển sang số 5.

Thông thường các khách sạn đều sẽ tránh những con số như số “4”.

Người phụ nữ hít sâu một hơi về phía Tô Thời Thâm.

—— Anh ta thật sự rất đẹp trai, đã lâu lắm rồi cô ta không gặp được người đàn ông nào đẹp như vậy.

—— Lại còn đặc biệt thơm nữa chứ.

—— Muốn ôm chặt lấy anh ta quá.

Ánh mắt Tô Thời Thâm nhìn chằm chằm vào màn hình bỗng ngưng lại, anh rốt cuộc nhận ra tốc độ đi lên của thang máy có vấn đề.

Quá chậm.

Đến bây giờ con số vẫn chưa nhảy đến số 6.

“Anh tên là gì thế?” Bên cạnh, người phụ nữ lại một lần nữa sâu kín cất lời.

Cùng lúc đó, không thể kiềm chế được nữa, cô ta vươn tay ra định túm lấy Tô Thời Thâm.

Cảm giác lạnh lẽo bùng nổ ngay đầu ngón tay Tô Thời Thâm, anh gần như theo phản xạ có điều kiện dùng túi đồ trên tay quất mạnh qua, bàn tay người phụ nữ bị đánh lệch sang một bên cái "bộp".

Giữa mày Tô Thời Thâm giật một cái —— ống tay áo của người phụ nữ bị hất lên một chút, lộ ra một đoạn cổ tay gầy guộc xanh trắng, từng sợi mạch máu đen sì nổi lên rõ rệt.

Nhìn thế nào cũng không giống tay người sống.

“……”

Lông tơ trên cánh tay dưới lớp áo choàng tắm của người đàn ông dựng đứng cả lên.

Hình ảnh trong tầm mắt trở nên âm u quỷ dị, ánh đèn chớp tắt liên hồi, hơi lạnh rợp trời dậy đất từ bốn phương tám hướng ập tới, không ngừng chui vào lỗ chân lông.

Có một khoảnh khắc như vậy, anh đại khái đã hiểu mình đang gặp phải thứ gì.

Anh và người phụ nữ đang ngây người kia bốn mắt nhìn nhau.

Khóe mắt liếc qua màn hình hiển thị.

Con số nhảy đến tầng 6 rồi đứng im bất động.

Cái lạnh thấu xương tủy.

“Cô muốn…… làm gì?” Có lẽ không nên chọc giận cô ta.

Người phụ nữ nâng cổ tay lên, khuôn mặt tái nhợt…… hay nói đúng hơn là trắng bệch thế mà lại lộ ra một tia mong chờ, cô ta nói: “Em muốn ôm anh một cái.”

Tô Thời Thâm: “……”

“Em muốn ôm anh một cái.”

“Em muốn ôm anh một cái.”

……

Giọng nói u ám quỷ dị của người phụ nữ vang vọng từng tầng từng lớp trong thang máy.

Thấy người đàn ông không từ chối, cô ta toét đôi môi thâm tím ra cười, dang hai tay nóng lòng nhào về phía Tô Thời Thâm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc