Tiểu quỷ thì ngay cả hại người cũng không làm được.
Cùng lắm chỉ là bám dính lấy con người thôi.
“……”
Người đàn ông trầm mặc nghe giọng nói mềm mại của cô em gái, hồi tưởng lại cảnh tượng trong thang máy, môi mỏng khẽ động, muốn nói lại thôi.
Phải, đúng là không dữ.
Anh còn có thể đá bay được cơ mà.
Tuy nhiên đến tận bây giờ, sống lưng anh vẫn còn lạnh toát.
“Hữu Hữu,” Tô Thời Thâm nghe thấy mình cất giọng vô cùng bình tĩnh, “Mấy cái này đều là học từ sư phụ em sao?”
Hữu Hữu ngoan ngoãn gật đầu.
Hèn chi con bé tí hon này có gan chạy ra ngoài một mình.
Tô Thời Thâm vỡ lẽ.
Anh liếc nhìn nữ quỷ đang phủ phục dưới đất nức nở khe khẽ, nhanh chóng thu hồi tầm mắt: “Loại này…… thường xử lý thế nào?”
Hữu Hữu hiểu ý anh cả, cô bé xòe ba ngón tay ra cho anh xem, tỏ ý có ba cách.
“Mặc kệ cô ta.” Từ đâu đến thì về đó.
“Siêu độ.” Hóa giải chấp niệm của đối phương.
“Siêu độ vật lý.” Trực tiếp cho hồn phi phách tán.
Ý nghĩa cụ thể thì cô bé không biết giải thích thế nào, cũng may Tô Thời Thâm nghe mặt chữ là hiểu ngay vấn đề.
Thấy anh cả đã hiểu, mắt Hữu Hữu cong lên: “Cô ta dọa anh cả, anh cả chọn đi.”
Nữ quỷ biết khoảnh khắc quyết định vận mệnh của mình đã đến.
Cô ta đột ngột ngẩng đầu, mắt rưng rưng nhìn Tô Thời Thâm.
Hô hấp Tô Thời Thâm cứng lại.
Vừa rồi cô ta vẫn luôn cúi đầu, lúc này ngẩng đầu lên mới thấy khi cô ta khóc nức nở, thứ chảy ra từ trong mắt toàn là máu.
Cái này không phải nữ quỷ cố ý dọa người, mà là do quỷ thể yếu ớt của cô ta không chịu nổi áp lực từ cô bé trong phòng.
Không chỉ khóc ra máu, thực tế là toàn thân cô ta đều đang rỉ máu ra ngoài xối xả, chẳng qua vì quần áo màu tối nên thoạt nhìn không nhận ra mà thôi.
Tô Thời Thâm dời tầm mắt sang Hữu Hữu, nghĩ nghĩ rồi nói: “Siêu độ đi.”
Anh lùi sang một bên, tò mò xem cô bé thao tác thế nào.
Chỉ thấy Hữu Hữu đi đến trước mặt nữ quỷ, đưa tay điểm vào giữa trán cô ta.
Không có tụng kinh niệm chú như Tô Thời Thâm tưởng tượng, chỉ có ánh sáng trắng nhàn nhạt tỏa ra từ đầu ngón tay cô bé.
Cơ thể nữ quỷ dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.
Hữu Hữu đã biết chuyện gì xảy ra với nữ quỷ, cách cô bé hóa giải chấp niệm rất đơn giản thô bạo, đó là rút chấp niệm của đối phương ra —— chấp niệm sinh ra từ ai, thì trả nó về cho người đó.
Đương nhiên, đây là cách xử lý đối với tiểu quỷ.
Chấp niệm được rút ra là một làn khói đen nhỏ, dưới thao tác của Hữu Hữu, nó hóa thành một con bướm đen.
Nếu nhìn kỹ, có thể thấy trên cánh bướm có một cái tên, đó là tên gã bạn trai của nữ quỷ.
Con bướm bay qua cửa sổ, hướng về nơi nó cần đến.
Người đàn ông đã giết chết nữ quỷ năm đó vì ra đầu thú, lại thêm đủ loại thao tác chạy chọt.
Cuối cùng hắn ta chỉ bị định tội ngộ sát, lĩnh án bảy năm.
Con bướm đen chui tọt vào cơ thể gã đàn ông đó.
Từ đó về sau, gã đàn ông nhìn thấy bạn tù nào cũng muốn lao vào ôm ấp, chọc giận rất nhiều người.
Cuối cùng trong một lần xô xát, hắn ta đứng không vững ngã xuống, gáy đập vào một hòn đá.
Và không bao giờ tỉnh lại nữa.
Lăn lộn một hồi như vậy, Tô Thời Thâm đành phải vào phòng tắm tắm lại lần nữa.
Lúc tắm, Tô đại tổng tài cứ nghi thần nghi quỷ kiểm tra bốn phía.
Sợ đột nhiên lại lòi ra một con nữ quỷ thèm muốn cơ thể anh.
“……”
Người đàn ông tắm rửa chỉ trong vòng chưa đầy một phút.
Bước ra khỏi phòng tắm, khi nhìn thấy người tí hon đang ngồi trên giường, dù không muốn thừa nhận nhưng cơ thể đang căng cứng của anh thả lỏng ngay tức khắc.
Tô Thời Thâm vốn định ngủ giường bên cạnh, nhưng do dự một chút, anh đi về phía chiếc giường Hữu Hữu đang ngồi, biểu cảm cực kỳ tự nhiên:
“Muốn ngủ cùng anh cả không?”
Mắt cô bé sáng lấp lánh gật đầu.
Vừa nằm xuống, cơ thể nhỏ bé thơm tho mềm mại liền sán lại gần.
“Anh cả, Hữu Hữu sẽ bảo vệ anh.” Người tí hon trong lòng nghiêm túc nói.
Đã biết năng lực của cô em gái nhỏ này, Tô Thời Thâm không chút nghi ngờ sức nặng trong lời nói của cô bé.
Xoa xoa đầu nhỏ của cô bé, người đàn ông thật sự không nhịn được hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn một cái.
Hữu Hữu thích sự thân thiết như vậy.
Cô bé có thể cảm nhận trực quan sự yêu thích mà anh cả dành cho mình.
“Ngày mai chúng ta về viện phúc lợi trước, nói rõ ràng với viện phúc lợi xong, chúng ta lại đi Bình Thành tìm sư phụ.”
“Không cần về đâu ạ, mẹ Trần và mọi người…… đều không nhớ em nữa rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)