Cậu ta nhắm mắt lại day day thái dương để hồi tưởng.
Một lát sau Tô Thời Thu mở mắt, lướt tìm cái tên WeChat “-2” rồi ấn vào: 【1. 】
Đối phương trả lời ngay lập tức: 【2. 】
Tô Thời Thu gõ phím tanh tách: 【 Tôi nhớ cậu từng nói, năm cậu gặp xui xẻo có mời một vị đại sư về, vị đại sư đó tên là gì ấy nhỉ? 】
-2: 【……】
-2: 【 Sao tự dưng lại hỏi cái này, cậu không tin mấy chuyện đó mà. 】
-2: 【 Đại sư đạo hiệu là Vô Danh, người đời gọi là Vô Danh đạo trưởng. 】
Quả nhiên nhớ không lầm.
Vị bạn học “-2” này tên thật là Phó Nhĩ, là bạn tốt ngoài vòng giải trí của Tô Thời Thu.
Có một khoảng thời gian cậu ta không biết vì sao lại cực kỳ xui xẻo, bố mẹ cậu ta rất lo lắng, cảm thấy có thể con trai mình đã đụng phải tà ma.
Phó Nhĩ cũng giống như Tô Thời Thu, đều là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
Nghe bố mẹ nói vậy, cậu ta chỉ cảm thấy: Phong kiến mê tín là không được đâu.
Cậu ta cho rằng mình xui xẻo chỉ là do vận khí không tốt trong khoảng thời gian đó thôi, qua rồi sẽ hết.
Nhưng bố mẹ cậu ta vẫn mời một vị đại sư về cho cậu ta, kết quả vị đại sư này chẳng nói gì về vấn đề của cậu ta, ngược lại bảo mộ tổ nhà cậu ta cần phải di dời.
Nhìn qua là biết đồ lừa đảo rồi.
Ngặt nỗi bố mẹ cậu ta tin tưởng không chút nghi ngờ, vung tiền như nước, mộ tổ được di dời.
Sau đó, ngay ngày hôm sau khi di dời mộ tổ, cậu ta lập tức hết xui xẻo.
Đương nhiên, chuyện này có thể coi như là trùng hợp.
Nhưng kể từ đó về sau, Phó Nhĩ cảm thấy có một số việc, tốt nhất vẫn là nên kính trọng một chút.
Cậu ta cũng không sợ bị Tô Thời Thu cười nhạo, kể lại chuyện này cho Tô Thời Thu nghe.
Tô Thời Thu lúc ấy cũng coi như nghe một câu chuyện, hoàn toàn không để trong lòng.
Vị Vô Danh đạo trưởng này có phải là người mà Phó Nhĩ mời đến lần đó không?
Hiện tại Hữu Hữu tưởng rằng Vô Danh đạo trưởng đang chữa bệnh ở Bình Thành, muốn đi Bình Thành tìm sư phụ.
Nhưng anh cả nói chuyện này là giả, là do một đứa trẻ tên “Tâm Mân” ở viện phúc lợi cố ý bịa ra để lừa Hữu Hữu rời đi.
Vô Danh đạo trưởng hiện đang ở đâu, không ai biết cả.
Tô Thời Thu: 【 Cậu có phương thức liên lạc của vị Vô Danh đạo trưởng đó không? 】
-2: 【? 】
-2: 【 Chúc mừng nha! Cậu cũng gặp xui xẻo à? 】
-2: 【 Lúc đó là ba mẹ tôi tìm, tôi không có, để tôi hỏi thử xem. 】
Một lát sau.
Bạn học Phó Nhĩ nửa đêm gọi điện cho bố ruột, bị mắng cho một trận tơi bời khói lửa nhưng cũng thành công xin được một dãy số điện thoại.
Có được số điện thoại, Tô Thời Thu lập tức gọi đi.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng……”
Tô Thời Thu: “……”
Cậu ta phản hồi lại cho Phó Nhĩ.
-2: 【 Bình thường thôi, đại sư thực sự có thực lực đều hành tung bất định, loại chuyện này phải giảng chữ duyên. 】
Tô Thời Thu: “……”
Cậu ta cũng không biết thứ này lại thần bí đến thế.
Phó Nhĩ hứng thú bừng bừng gửi qua hai tấm danh thiếp nữa.
Hiển nhiên cậu ta đã đinh ninh là Tô Thời Thu đang gặp vận xui nên rất nhiệt tình.
-2: 【 Hai vị đại sư này cũng được lắm, cậu tìm họ thử xem. 】
Tô Thời Thu không thèm để ý đến cậu ta nữa, chuyển tiếp những thông tin vừa tìm hiểu được vào trong nhóm chat.
Điện thoại rung lên làm Tô Thời Thâm tỉnh giấc, anh vừa lỡ chợp mắt một chút trên ghế.
Đôi mắt thích ứng với ánh sáng, anh bấm vào nhóm chat, vốn tưởng Tô Thời Thu lại đang nói nhảm.
Ngờ đâu lại có chút hữu dụng.
Đầu ngón tay chạm vào dãy số Tô Thời Thu gửi, gọi đi.
Giao diện cuộc gọi hiển thị dãy số này anh đã từng gọi qua. —— Trên xe anh có hỏi Hữu Hữu về cách liên lạc với sư phụ, gọi thử thì thuê bao không liên lạc được.
Nói cách khác, vị Vô Danh đạo trưởng mà Phó Nhĩ gặp, và sư phụ của Hữu Hữu là cùng một người.
Tô Thời Thu: 【 Vậy để em phụ trách tìm hiểu sự tích về Vô Danh đạo trưởng. 】
Biết đâu tìm được tin tức về ông ấy thì sao.
Con bé luôn tâm niệm muốn đi tìm sư phụ, làm anh trai thế nào cũng phải giúp con bé tìm được.
Tô Thời Thu thậm chí còn nghĩ —— nếu cậu ta có thể tìm được Vô Danh đạo trưởng, có thể coi là món quà gặp mặt tốt nhất tặng cho cô em gái từ trên trời rơi xuống này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










