Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Nếu không có cha mẹ báo mộng, anh đã không đuổi theo.

Một đứa trẻ đơn độc ở bên ngoài, sẽ xảy ra chuyện gì?

Vận khí tốt thì có thể được người tốt đưa đến đồn cảnh sát, khả năng lớn hơn là lặng lẽ biến mất không một dấu vết.

“Hữu Hữu, anh sẽ đi cùng em đến Bình Thành tìm sư phụ,”

Tô Thời Thâm không vạch trần lời nói dối “Sư phụ chữa bệnh ở Bình Thành”, anh cân nhắc ngữ khí rồi nói:

“Nhưng em phải nhớ kỹ, sau này không được một mình ra ngoài, có rất nhiều người xấu chuyên bắt cóc trẻ con……”

Nghe thấy anh cả sẽ đi tìm sư phụ cùng mình, mắt Hữu Hữu sáng rực lên.

Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, miệng lại nói: “Nếu có người xấu bắt Hữu Hữu, Hữu Hữu sẽ bắt lại người xấu.”

Đúng là lời nói trẻ con.

Khóe miệng người đàn ông hơi cong lên.

Cũng may người đã tìm được rồi, sau này từ từ dạy dỗ lại cũng chưa muộn.

Đến khách sạn, khi ôm Hữu Hữu đi vào đại sảnh, Tô Thời Thâm nghe thấy người tí hon trong lòng thốt lên một tiếng “A”.

“Sao vậy?” Anh hỏi.

Hữu Hữu ôm cổ anh cả, nghĩ nghĩ rồi chậm rãi hỏi: “Anh cả ơi, anh có sợ ma không?”

Trẻ con suy nghĩ hay nhảy cóc, Tô Thời Thâm cũng không nghĩ nhiều vì sao cô bé đột nhiên hỏi câu này.

Anh vừa định nói trên đời làm gì có ma quỷ, nhưng lại nhớ tới chuyện cha mẹ báo mộng, tức khắc im bặt.

Khựng lại một giây đầy vi diệu, anh nhàn nhạt nói: “Không sợ.”

Hữu Hữu yên tâm.

Vậy cô bé không cần bảo anh cả đổi khách sạn nữa, dù sao anh cả cũng không sợ mà.

Đã gần sáng, giờ này chỉ có mỗi Tô Thời Thâm làm thủ tục nhận phòng.

Lễ tân là một cậu trai trẻ, cậu ta đưa thẻ phòng qua: “Thưa anh, phòng 1206, anh lên tầng mười hai rẽ trái là tới ạ.”

Tô Thời Thâm nhận lấy thẻ phòng.

Thẻ phòng của khách sạn này khá đặc biệt, hai mặt in hình Quan Công.

—— Anh đã cố ý kiểm tra người Hữu Hữu, xác định là không có vết thương nào.

Quần áo thay ra đương nhiên không thể mặc lại, cũng may khăn tắm đủ lớn.

Anh dùng khăn tắm quấn lấy Hữu Hữu, ôm vào lòng sấy tóc cho cô bé.

Đến khi sấy khô tóc xong mới phát hiện người tí hon trong lòng đã ngủ say sưa.

Một góc nào đó trong trái tim bỗng chốc mềm nhũn.

Cẩn thận đặt cô bé lên giường, Tô Thời Thâm nhanh chóng vào phòng tắm vệ sinh cá nhân sạch sẽ.

Thay áo choàng tắm xong, anh ngồi xuống sô pha bên cửa sổ, nghiên cứu ứng dụng giao hàng, đặt mua hai bộ quần áo trẻ em.

Ở bên ngoài thì mọi thứ cứ đơn giản thôi.

Ứng dụng báo một tiếng sau sẽ giao hàng.

Day day ấn đường, anh hạ thấp giọng tóm tắt tình hình một cách ngắn gọn, gửi tin nhắn thoại vào nhóm chat.

Ngước mắt nhìn người tí hon trên giường, nghĩ nghĩ, anh đứng dậy đi tới, chụp một tấm ảnh Hữu Hữu đang ngủ say gửi vào nhóm.

Tô Thời Thu đang mơ màng sắp ngủ nhìn thấy tin nhắn trong nhóm thì bỗng tỉnh cả người.

Lúc trước bị cúp máy, Tô tam thiếu rất rõ tính nết của ông anh cả này nên cũng chẳng giận dỗi gì.

Ngược lại cậu ta gọi cho Tô nhị ca, kết quả đối phương tắt máy.

—— Tô nhị ca tắt máy chỉ có một nguyên nhân duy nhất, đó là đang ở trên bàn mổ.

Cùng đường, Tô Thời Thu đành phải tiếp tục nghiên cứu tấm ảnh kia.

Càng nghiên cứu lại càng thấy thương.

Vợ chồng già nhà họ Tô đúng là làm bậy mà!

Nếu chết rồi mới biết con gái út còn sống thì sao không báo mộng sớm hơn một chút?

Hai người họ đều đã mất bốn năm rồi cơ mà.

Chuyện này nếu biết sớm hơn một chút, sớm tìm được người về thì con bé cũng đâu đến nỗi phải chịu khổ nhiều như vậy.

……

Cậu ta bấm vào xem tấm ảnh anh cả vừa gửi.

Sửng sốt ngay tại chỗ.

Người tí hon với hàng mi dài cong vút rậm rạp như chiếc quạt nhỏ đang nhắm nghiền, khuôn mặt phấn nộn áp lên gối, trông y hệt một cục bột nếp thành tinh.

Muốn nựng quá đi.

Tấm ảnh này tạo nên sự tương phản mãnh liệt với tấm ảnh trước đó.

Suýt chút nữa khiến Tô Thời Thu nghi ngờ đây không phải là cùng một người.

Tô tam thiếu không ngờ ông anh cả lúc nào mặt cũng lạnh tanh như thể ai cũng nợ mình mấy triệu bạc, thế mà lại rất biết cách chăm sóc trẻ con.

Vì có Lâm Hà ở bên cạnh, cậu ta đeo tai nghe vào mới bấm nghe tin nhắn thoại.

Nghe xong, trọng tâm chú ý của Tô Thời Thu đặt lên người sư phụ Vô Danh đạo trưởng.

Cái tên này nghe quen tai thật đấy, hình như đã nghe ở đâu rồi.

Trí nhớ của Tô Thời Thu từ nhỏ đến lớn đều rất đáng nể, khi cậu ta cảm thấy đã từng nghe qua thì chắc chắn là đã nghe qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc