Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Mặc dù người đàn ông không bộc lộ quá nhiều cảm xúc ra ngoài, nhưng Hữu Hữu có thể cảm nhận được sự ấm áp đó.

Cảm giác này Hữu Hữu chỉ từng cảm nhận được ở chỗ sư phụ.

Cho nên đối với cô bé, Tô Thời Thâm đã là một sự tồn tại khác biệt.

Sau khi tạm biệt chú chó mực lớn, Hữu Hữu được Tô Thời Thâm bế lên ghế phụ, khi thắt dây an toàn cho cô bé thì nghe thấy tiếng bụng nhỏ phát ra tiếng kêu ùng ục.

Đôi môi người đàn ông mím thành một đường thẳng.

Phát hiện anh cả đang nhìn chằm chằm bụng mình, khuôn mặt nhỏ của Hữu Hữu đỏ lên, ngượng ngùng nói lí nhí: “Nó tự kêu đấy ạ……”

Dù là người có ý chí sắt đá cũng sẽ bị câu nói này làm cho chua xót.

Đôi mắt Tô Thời Thâm thâm trầm, trong xe anh tự nhiên sẽ không có mấy thứ như đồ ăn vặt.

Kiềm chế cảm xúc, anh nhanh chóng tìm một quán cơm bình dân ở gần đó.

—— Trước tiên phải để cô bé lấp đầy bụng đã.

Hữu Hữu giải trừ tiểu huyền thuật che mắt.

Giờ này trong quán cơm không có ai khác ngoài hai anh em, Tô Thời Thâm gọi một suất cơm đĩa trứng xào cà chua.

Góc quán có bồn rửa tay, phát hiện anh cả muốn giúp mình rửa tay, Hữu Hữu vội vàng tỏ vẻ cô bé có thể tự rửa.

Nhưng mà người đàn ông như không nghe thấy.

Anh lấy khăn ướt sạch sẽ từ trong túi quần ra, lau mặt cho cô bé.

Khi Hữu Hữu nhìn thấy khăn ướt sau khi lau xong mặt mình liền biến thành màu đen trong nháy mắt, cô bé cũng ngẩn người.

—— Trên xe tải vốn dĩ đã bẩn, xe lại là xe “mui trần”, sau một ngày, mặt cô bé đã phủ một lớp bụi dày.

Cô bé lau khô khuôn mặt nhỏ, trắng nõn nà cứ như quả trứng gà bóc vỏ.

Anh bắt đầu bón cơm cho Hữu Hữu với động tác không quá thuần thục.

“……”

Hữu Hữu thật sự có thể tự ăn mà.

Ý tứ trong ánh mắt cô bé quá mức rõ ràng, Tô Thời Thâm khựng lại, từ bỏ hạng mục bón cơm này.

Không muốn làm Hữu Hữu với cái bụng đang kêu ùng ục liên hồi phải phân tâm nữa, để cô bé chuyên tâm ăn cơm.

Ăn được một lúc cô bé mới phát hiện trước mặt anh cả vẫn trống không.

Hậu tri hậu giác nhận ra Tô Thời Thâm không gọi phần cho mình.

“Anh cả…… không ăn sao?”

“Anh không đói.” Tô Thời Thâm không có chút khẩu vị nào, anh cắm ống hút vào hộp sữa vừa mua ở siêu thị nhỏ bên cạnh đặt vào tầm tay Hữu Hữu.

Hữu Hữu vốn đã khát khô liền ừng ực một hơi uống cạn sạch hộp sữa, cái bụng nhỏ ngay lập tức căng tròn lên.

“……”

Phần cơm còn lại hiển nhiên là ăn không vô nữa.

Nhưng đây là anh cả bỏ tiền ra mua……

“Ăn no rồi thì không ăn nữa.” Tô Thời Thâm chú ý thấy vẻ khó xử của cô bé tí hon.

“Không thể lãng phí,” cô bé định tiếp tục cố gắng, “Hữu Hữu có thể mà.”

Rơi vào trong mắt Tô Thời Thâm, là do cô bé chưa từng được ăn no, cho nên mới luyến tiếc không nỡ lãng phí.

Người đàn ông trầm mặc hai giây, giọng nói mang theo vài phần tối nghĩa: “Anh đói rồi, đưa cho anh ăn đi.”

Hữu Hữu sửng sốt, không hiểu lắm vì sao anh cả rõ ràng một giây trước còn bảo không đói giờ lại đói rồi.

Đến khi phản ứng lại thì Tô Thời Thâm đã cầm lấy cái thìa trong tay cô bé, và vài cái đã ăn sạch phần cơm cô bé ăn thừa.

Trên đường đi đến khách sạn mà trợ lý đã đặt, anh thăm dò hỏi Hữu Hữu nguyên nhân rời khỏi viện phúc lợi.

—— Lúc giúp Hữu Hữu rửa tay, anh có kiểm tra cánh tay, cổ, bắp chân và những chỗ lộ ra ngoài của cô bé, không phát hiện vết thương nào.

Còn những chỗ bị quần áo che khuất thì không thể xác định được.

Hữu Hữu sắp xếp từ ngữ chậm rãi giải thích.

Tô Thời Thâm nghe đến nhíu mày, từ đó xâu chuỗi rõ ràng đầu đuôi câu chuyện:

Hữu Hữu được sư phụ tạm thời gửi gắm ở viện phúc lợi hai tháng trước;

Nhưng sư phụ không trở về đúng hạn, cô bé biết được từ chỗ “chị Tâm Mân” là sư phụ đang chữa bệnh ở Bình Thành, vì thế mới rời khỏi viện phúc lợi đi tìm sư phụ.

Từ trong lời nói của cô bé, viện phúc lợi dường như cũng không có hành vi ngược đãi.

Trọng điểm là cái người “chị Tâm Mân” này.

Chính cô ta nói cho Hữu Hữu biết sư phụ đang chữa bệnh ở Bình Thành, vừa khéo ngày hôm sau tài xế giao rau muốn đi Bình Thành, rồi chỉ đường cho Hữu Hữu trốn lên xe rời đi.

Tràn đầy ác ý.

Cái gọi là “Sư phụ chữa bệnh ở Bình Thành”, hiển nhiên chỉ là lời nói dối.

Tô Thời Thâm ngoài mặt bất động thanh sắc nhìn cô bé đang gà gật ở ghế phụ.

Con bé bé tí tẹo thế này mà dám bỏ trốn ra ngoài như vậy.

Gan to bằng trời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc