Ánh mắt Tô Thời Thâm dừng lại trên thân hình nhỏ bé kia, giữa mày hơi nhíu lại: Anh đang tự hỏi phải tiếp cận thế nào mới không làm cô bé sợ hãi.
Một lát sau, anh đẩy cửa xuống xe.
Chó mực sủa lên một tiếng, toàn thân nó căng cứng, nhe răng để lộ hàm răng sắc nhọn.
—— Luồng khí lạnh lẽo bao quanh người đàn ông khiến nó cảm nhận được sự uy hiếp.
Cảm nhận được sự bất an của chó mực, Hữu Hữu vừa vuốt ve trấn an nó, vừa nhìn theo hướng nó đang nhìn.
Ánh mắt của một lớn một nhỏ chạm nhau giữa không trung.
Khóe môi Tô Thời Thâm cong lên một độ cong cứng đờ, cố gắng tỏ ra ôn hòa thân thiện một chút.
Đáng tiếc anh vốn quen mặt lạnh ít cười.
Cười, mà trông như không cười.
Anh bỏ cuộc, sải bước đi tới.
Người đàn ông chân dài, chớp mắt đã đến trước mặt cô bé, hạ thấp giọng nói:
“Bạn nhỏ ơi, có thể nhờ cháu giúp một việc được không?”
—— Đây là phương pháp mà anh cả nghĩ ra, trước tiên tạo dựng một tình huống giao lưu tốt đẹp giữa hai bên, rồi mới nói cho cô bé biết sự thật.
Không ngờ vẫn làm cô bé sợ hãi.
Đôi mắt to tròn của cô bé trong tầm mắt anh bỗng chốc mở lớn, hơi thở Tô Thời Thâm khựng lại, có chút luống cuống tay chân.
“Đừng sợ, chú không phải người xấu.” Anh theo bản năng giải thích.
Hữu Hữu rất ngạc nhiên, chó mực có thể nhìn thấy cô bé là vì huyền thuật không có tác dụng với động vật.
Nhưng tại sao chú này cũng có thể nhìn thấy cô bé?
Huyền thuật của cô bé có tác dụng mà.
Chẳng lẽ chú này là người trong đồng đạo mà sư phụ hay nhắc đến?
Nhưng Hữu Hữu đâu có cảm nhận được hơi thở của người đồng đạo trên người chú ấy đâu.
Vậy chỉ có một khả năng: Đôi mắt của chú này khá đặc biệt nên mới có thể nhìn thấy cô bé.
Thực ra Hữu Hữu không thích giao tiếp với con người, đặc biệt là trong hai tháng ở viện phúc lợi.
Cô bé luôn không hiểu nổi suy nghĩ của bọn họ.
Cô bé thích ở bên cạnh những sinh vật phi nhân loại hơn, bọn chúng đơn giản hơn nhiều.
Nhưng có người đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ cô bé.
Hơn nữa trên người chú này có một loại hơi thở khiến cô bé cảm thấy rất thân thiết, cô bé sẵn lòng giúp chú ấy.
Nghĩ đến đây, Hữu Hữu vội vàng nói: “Chú ơi, cháu có thể……” giúp được ạ.
Một khi phải giao tiếp với người khác, cô bé nói chuyện luôn có chút khó khăn.
Hai chữ “Chú ơi” làm người đàn ông khựng lại một chút đầy vi diệu.
Sau đó anh làm lơ ánh mắt hung dữ của con chó mực lớn, cúi người chăm chú nhìn cô bé tí hon, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe dịu dàng nhất có thể:
“Chú muốn mời cháu xem một tấm ảnh.”
Trong giấc mơ cha mẹ nói, sau khi tìm được người thì đưa ảnh chụp của ông bà cho cô bé xem, cô bé sẽ tin tưởng.
Tô Thời Thâm mở khóa màn hình điện thoại, trên đó là ảnh chụp chung của cha mẹ, anh xoay màn hình về phía Hữu Hữu.
Hữu Hữu ngơ ngác nhìn tấm ảnh chụp chung, hàng mi dài rung động, ngón tay theo bản năng chạm vào màn hình, lẩm bẩm: “Ba mẹ……”
Hữu Hữu từng gặp người trong ảnh một lần trong giấc mơ, họ đứng ở bờ bên kia sông Âm Hà nhìn cô bé và khóc không ngừng.
Cô bé biết đó chính là ba mẹ, muốn lội qua sông sang đó.
Nhưng lại phát hiện mình càng đến gần, họ càng đau khổ.
Vì thế Hữu Hữu không dám cử động nữa.
Sau đó cô bé không còn gặp lại ba mẹ nữa. Đây là chuyện tốt, có nghĩa là ba mẹ đã đi đầu thai chuyển kiếp rồi.
……
Hữu Hữu ngẩng đầu, đôi mắt to trong veo nhìn thẳng vào Tô Thời Thâm.
Tô Thời Thâm đúng lúc nói: “Họ cũng là ba mẹ của chú.”
Sau đó anh vuốt màn hình, tấm ảnh tiếp theo sau ảnh chụp chung của cha mẹ là ảnh gia đình.
Tô Thời Thâm chỉ vào mình trong ảnh: “Đây là chú.”
Rồi xòe bàn tay ra, cho thấy thân phận của mình: “Chào Hữu Hữu, chú tên là Tô Thời Thâm, là anh cả của cháu.”
Tô Thời Thâm quan sát kỹ phản ứng của Hữu Hữu.
Anh nhìn thấy đôi mắt cô bé sáng dần lên từng chút một, không chớp mắt mà đánh giá anh.
Sâu trong đáy mắt người đàn ông toát ra sự căng thẳng mà chính anh cũng không phát hiện ra.
…… Cô bé có tin không?
Vài giây sau, anh cảm nhận được ngón út và ngón áp út của mình bị bàn tay nhỏ xíu nắm lấy.
Trong nháy mắt dường như có một đôi tay vô hình bóp nhẹ vào trái tim anh.
Hữu Hữu mím môi nở với anh một nụ cười có chút ngượng ngùng, giọng nói non nớt mềm mại chui vào tai anh:
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là thái độ của Tô Thời Thâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


