Bởi vì cảnh kết thúc trong tay cậu ta bao gồm cả kịch bản sau đó đều bị sửa lại tạm thời, những cảnh quay đắt giá vốn thuộc về cậu ta, toàn bộ bị chuyển sang cho nam phụ Chu Dịch vừa mới nhảy dù vào đoàn phim.
Cậu ta bị ép từ nam chính xuống thành nam phụ.
“Thằng ngu đó có phải coi tiểu gia ta là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào thì nắn hay không!”
Chờ diễn mấy tiếng đồng hồ lại nhận được kết quả như vậy, Tô Thời Thu ném mạnh kịch bản mới xuống đất cái “bộp”:
“Nói với Từ Thắng, không sửa lại kịch bản gốc thì tiểu gia đếch quay nữa.”
Sau đó cậu ta đứng dậy sải bước đi ra ngoài, trợ lý Lâm Hà hiểu cậu ta quá mà, cái dáng vẻ hùng hổ này rõ ràng là muốn đi tẩn tên nam phụ nhảy dù kia một trận ra trò.
Việc này mà xảy ra, thanh danh vốn đã không tốt trong giới của Tô Thời Thu chắc chắn sẽ bị chửi cho đến chết.
Đang định đẩy trợ lý ra, điện thoại nắm trong tay rung lên, màn hình sáng đèn.
Là tin nhắn của anh cả - người sáng nay vừa lập nhóm chat.
【 Tìm thấy rồi. 】
【 Đang bới rác tìm đồ ăn. 】
Bởi vì đang tức giận, Tô Thời Thu còn chưa kịp phản ứng lại “tìm thấy cái gì”, chỉ theo bản năng ấn vào nhóm.
Thấy anh cả còn gửi một tấm ảnh, cậu ta thuận tay bấm vào xem.
Bức ảnh cực kỳ chấn động phóng to ngay trước mắt cậu ta.
“……”
Đồng tử chấn động.jpg
Lâm Hà liền nhìn thấy khuôn mặt đang hừng hực lửa giận của Tô Thời Thu như bị ấn nút tạm dừng, biểu cảm trở nên trống rỗng.
Cậu ta kinh ngạc, đây là nhìn thấy cái gì trong điện thoại vậy?
Thế mà có thể khiến Thu ca đang thịnh nộ có phản ứng như vậy.
Tô Thời Thu lúc này đã hoàn toàn quên mất mình đang tức giận.
Sự chú ý bị đứa bé trong bức ảnh chiếm cứ chặt chẽ, cậu ta liên tục phóng to để xem chi tiết.
Dưới ánh đèn lờ mờ tối tăm, bối cảnh là đống rác bẩn thỉu hỗn loạn, một người một chó đang chia nhau nửa củ khoai lang.
Đặc biệt là củ khoai lang đó còn được bới ra từ đống rác.
Chỉ nhìn hình ảnh thôi, người nào có chút lòng trắc ẩn đều sẽ cảm thấy xúc động.
Tô Thời Thu sau khi biết có một cô em gái từ trên trời rơi xuống, dựa vào những đứa trẻ mà cậu ta từng tiếp xúc, cậu ta cũng lờ mờ có chút ấn tượng mơ hồ về Tô Hữu Hữu.
—— Tuy nhiên những đứa trẻ mà cậu ta tiếp xúc đều được ăn diện xinh đẹp lộng lẫy như tiểu công chúa.
Cho nên cậu ta cảm thấy Tô Hữu Hữu chắc cũng đại loại như thế.
Trăm triệu lần không ngờ tới, Tô Hữu Hữu thật sự và Tô Hữu Hữu trong tưởng tượng của cậu ta chẳng ăn nhập gì với nhau.
Dù cho Tô tam thiếu không hiểu biết nhiều về trẻ con, nhưng một đứa trẻ năm tuổi, thế nào cũng không nên nhỏ xíu như một nắm thế kia.
Cậu ta thậm chí cảm thấy con chó bên cạnh chỉ cần ngoạm vài cái là có thể nuốt chửng cô bé.
Trong hoàn cảnh nào thì người ta mới phải bới rác tìm đồ ăn?
Đương nhiên là trong hoàn cảnh đói đến mức không chịu nổi.
Nhưng không phải con bé đang ở viện phúc lợi sao?
Trong đầu Tô Thời Thu nháy mắt hiện lên đủ loại hình ảnh ngược đãi, cậu ta lập tức gọi điện cho Tô Thời Thâm.
……
Tô Thời Thu có thể nghĩ đến, Tô Thời Thâm tự nhiên cũng có thể nghĩ đến.
Thậm chí, anh còn nghĩ nhiều hơn thế.
Ban đầu vị trí của Tô Hữu Hữu rõ ràng là ở viện phúc lợi, lại bỗng nhiên di chuyển.
Kết hợp với tình trạng hiện tại của cô bé, ví dụ như ——
Bị viện phúc lợi ngược đãi, trốn lên xe tải bỏ chạy.
Trên màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi của Tô Thời Thu, người đàn ông thẳng tay tắt máy, khoảnh khắc đèn xanh vừa sáng lên, thân xe lao vụt đi, lặng lẽ dừng cách một người một chó khoảng hai mét.
Con chó mực lớn cảnh giác nhìn chiếc xe, có lẽ cảm thấy không có mối đe dọa nào, nó mới thu hồi ánh mắt.
Nửa củ khoai lang vốn dĩ đã chẳng nhiều nhặn gì, lại bỏ đi phần vỏ bên ngoài cho chó, rốt cuộc chỉ còn lại một mẩu nhỏ xíu sạch sẽ.
Hữu Hữu ăn từng miếng nhỏ một, cảm giác thơm ngọt mềm dẻo làm cho đôi mắt cô bé cong cong thành hình vầng trăng non đầy thỏa mãn.
Ăn xong tay dính nhem nhuốc, cô bé đang rầu rĩ không biết làm sao cho sạch thì dường như nhận ra tâm tư của cô bé, con chó mực lớn liền thè lưỡi liếm sạch tay cho cô bé.
“Cảm ơn anh chó.” Hữu Hữu dụi cái đầu nhỏ của mình vào người chú chó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







