Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Lão Huyền Học Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Trong những bức ảnh đã làm mờ kia có lẽ đã có cả xác anh trong đó.

Hơn chín giờ tối, lão Lưu đi vào địa phận Dương Thành, giao mấy thùng hàng cuối cùng trên xe cho khu chợ rau.

Ăn qua loa cho lấp cái bụng, lão tìm một nhà nghỉ rẻ tiền để trọ lại.

Xe tải đậu ngay cạnh nhà nghỉ.

Hữu Hữu chậm chạp ngồi dậy, xoa xoa cái bụng nhỏ đang kêu ùng ục.

Giọng nói mềm mại bắt chước lời thoại vừa nghe được trên tivi cách đây không lâu:

“Dù ngươi có kêu rách cổ họng thì cũng sẽ không có ai đến cứu đâu.”

Đối với cơ thể nhỏ bé này của cô bé, việc leo lên leo xuống xe không hề dễ dàng, cho nên Hữu Hữu vốn dĩ không muốn xuống xe.

Nhưng là……

Cô bé cảm thấy mình cần phải đi vệ sinh rồi.

Dùng một chút huyền thuật hỗ trợ để leo xuống xe, cô bé lanh lợi lẻn vào nhà nghỉ giải quyết vệ sinh cá nhân.

Sau khi xong xuôi đi ra, cô bé đang định quay lại xe thì bỗng nhiên, một mùi thơm nồng nàn ngọt ngào tràn ngập trong không khí bay tới.

Là một quầy bán khoai lang nướng di động.

Hữu Hữu cả ngày chưa ăn gì, hai cái chân ngắn cũn cỡn không chịu sự khống chế mà tự động đi theo mùi hương.

—— Thật ra Hữu Hữu có thể dùng hồn thể tìm đồ ăn để đỡ đói, nhưng hiện tại cô bé rất ít khi dùng cách này.

Có mấy người trẻ tuổi cười cười nói nói xúm lại, quầy khoai lang dừng lại.

Hữu Hữu nhìn bọn họ lấy tiền đưa cho ông chủ, ông chủ đưa khoai lang đã nướng chín cho bọn họ.

Mua đồ là phải trả tiền.

Sờ sờ cái yếm, bên trong rỗng tuếch.

Cô bé nhăn khuôn mặt trắng nõn lại thở dài.

Trên quầy của ông chủ là khoai lang sống mới lấy ra, tự nhiên không có mùi thơm.

Hữu Hữu liền vô thức đi theo phía sau mấy người trẻ tuổi đang bóc vỏ khoai lang ăn kia.

Đi được một đoạn, một con chó mực to lớn gầy guộc gia nhập vào đội ngũ của cô bé.

“……”

Mấy người trẻ tuổi phát hiện bị chó hoang đi theo cũng không sợ, một người trong số đó trực tiếp ném một nửa củ khoai lại.

Con chó mực lớn đớp gọn trong một miếng, nhận được tiếng reo hò của bọn họ, nó cũng chẳng thèm để ý đến đám người đó, ngược lại chuyển tầm mắt vẩn đục sang nhìn Hữu Hữu.

—— Thuật che mắt không thể lừa được đôi mắt của động vật.

Hữu Hữu chú ý thấy mắt phải của nó bị thương không nhìn thấy gì, vội vàng nhỏ giọng nói: “Em không giành với anh đâu.”

Kết quả con chó mực đi được hai bước, nhả miếng khoai lang trong miệng ra trước mặt cô bé.

Hữu Hữu kinh ngạc trợn tròn mắt, hóa ra lúc nãy cô bé hiểu lầm ý của chú chó rồi.

“Hóa ra con chó này không ăn à, đi thôi.” Nhìn thấy miếng khoai lang ném đi bị chó mực nhả ra, nhóm thanh niên cũng không còn hứng thú trêu đùa nữa.

Thấy Hữu Hữu bất động, con chó mực lại dùng mõm đẩy đẩy, sủa “gâu” một tiếng ý bảo cô bé ăn đi.

Nó coi Hữu Hữu là ấu thể cần được chăm sóc.

Cuối cùng Hữu Hữu đưa ra quyết định, đem phần vỏ bên ngoài cho chú chó, cô bé ăn phần ruột sạch sẽ nhất ở tận cùng bên trong.

Cùng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen dừng ở ngã tư nghiêng đối diện chờ đèn xanh.

Tô Thời Thâm một đường tăng tốc đuổi theo, rốt cuộc cũng đuổi kịp chấm đỏ nhấp nháy trên bản đồ.

Khi tầm mắt anh xuyên qua kính chắn gió, khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé tí hon ở phía đối diện, tấm bản đồ trong đầu trong phút chốc biến mất sạch sẽ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Tô Hữu Hữu.

Cô bé mặc một chiếc váy nhỏ màu vàng nhạt bẩn thỉu (do cọ quẹt trên xe);

Vạt váy có vài vết rách (do không cẩn thận quẹt phải khi leo lên leo xuống xe);

Hai bím tóc một cao một thấp (do ngủ mà bị rối).

Cô bé ngồi xổm bên vệ đường, nhìn còn không to bằng một nửa con chó mực lớn kia.

Tô Thời Thâm trơ mắt nhìn cô bé nhặt miếng khoai lang dưới đất lên, xé một nửa cho chó, rồi cúi đầu ăn phần còn lại.

Mà cách sau lưng cô bé không xa là một đống rác nhỏ.

Anh không chút nghi ngờ, miếng khoai lang kia là do cô bé cùng con chó bới từ trong đống rác ra!

Hình ảnh nhìn thấy trước mắt khiến người đàn ông không thể khống chế tốt cảm xúc, khóe mắt đuôi mày phủ lên lớp sương lạnh vụn vỡ, đáy mắt cuộn trào sóng to gió lớn.

Nhìn giây đèn đỏ vẫn đang nhảy số, anh chậm rãi thở hắt ra một hơi trọc khí, dùng điện thoại chụp lại cảnh tượng đứa bé chỉ to bằng bàn tay luyến tiếc ăn, cẩn thận từng li từng tí gặm miếng khoai lang, rồi gửi vào trong nhóm chat.

【 Tìm thấy rồi. 】

【 Đang bới rác tìm đồ ăn. 】

Trước khi nhận được tin nhắn trong nhóm, ở phòng nghỉ phim trường cách xa ngàn dặm, Tô Thời Thu đang chờ diễn và đang nổi trận lôi đình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc