Thấy Cung Lương mất máu quá nhiều, sắc mặt trắng bệch, ta tiện tay chữa khỏi vết thương cho Cung Lương, nhưng lại bị tiếng kinh hãi của các yêu thú khác nhà Hiên Viên làm giật mình.
Ngay cả giọng nói già nua kia cũng vô cùng kinh ngạc: "Đây là pháp thuật gì! Vết thương nặng như vậy, lại có thể giơ tay là chữa khỏi!! Không, đây nhất định là tiên thuật!"
Ta nhìn thuật trị liệu sơ cấp mình tùy tiện thi triển, không biết nên nói gì, chỉ có thể nhặt lấy chi bị đứt của một yêu thú khác, dưới ánh mắt khó tin lại ẩn chứa mong chờ của nó, gắn lại chi bị đứt, chữa lành cho nó.
"!!!"
Con yêu thú nhỏ có hình dáng giống hệt con nai ngốc nghếch mắt mở to tròn xoe.
"Má ơi – hôm nay Cung Bào gặp được tiên nhân rồi!!"
Dưới ánh mắt sùng kính của các yêu thú, ta mới chợt nhớ ra, ngàn năm trước, chiến tranh hoành hành, pháp thuật quả thực chủ yếu là tấn công.
Chỉ là đến ba trăm năm trước, giới tu tiên đánh thì đánh, chết thì chết, bị thương thì bị thương, dân chúng lầm than, thực lực tổng thể thụt lùi hàng ngàn năm, lúc này mới bắt đầu nghiên cứu pháp thuật chữa trị.
Những yêu thú bị phong ấn trong bí cảnh này từ ngàn năm trước, không thấy ánh mặt trời, đương nhiên không biết sự lợi hại của pháp thuật chữa trị ngàn năm sau.
Ta vừa định giải thích, thì thấy Cung Bào lao đầu vào lòng ta, không ngừng gọi ta "bà cố", khóc đến nức nở.
Nghe yêu thú bên cạnh nói, mẹ của Cung Bào trong lần chiến đấu bảo vệ dược viên lần trước, bị đứt một chi, tuy nuốt sống dược thảo nhưng vẫn trọng thương không thể chữa khỏi mà qua đời.
Ta thở dài một tiếng, ôm con nai mini đã thu nhỏ lại bằng lòng bàn tay, lần lượt thi triển thuật trị liệu.
Tế Tự và Cung Lương nhìn nhau, rồi sau đó phất trượng.
Các yêu thú im lặng, tự giác xếp thành hàng, yêu thú bị thương nặng xếp ở trước, yêu thú bị thương nhẹ tự động lùi về phía sau.
Tất cả yêu thú đều thu lại vẻ kinh hãi, sâu sắc cúi đầu, mặc cho ta thi triển thuật trị liệu.
Sau khi chữa trị xong cho tất cả, trời đã tối.
"Thế mà lại là huyết mạch trực hệ! Chuyện này sao có thể... đây..."
...
Ta FA từ trong trứng mấy chục năm, một sớm nổi lòng ham sắc ngủ với một gã ma tu vô danh, ai ngờ sự tình lại ngày càng lớn.
Huyết mạch trực hệ của thế gia thượng cổ, nghe thôi đã thấy ghê gớm rồi.
Chẳng lẽ hắn ta có tận mười tám phòng tiểu thiếp?
Không đúng, ta nhớ đêm đó rõ ràng đã phá vỡ thủ cung sa của hắn mà.
Hỏng rồi, chẳng lẽ bắt ta chịu trách nhiệm?
Ánh mắt rùa yêu nhìn ta rõ ràng không đúng, nó lấy ra một viên đan dược tỏa ra ánh sáng dịu dàng, bảo ta uống vào:
"Huyết mạch của Hiên Viên thị khá mạnh mẽ, phu nhân mang thai đứa bé này, chắc hẳn hao tổn tâm thần không ít. Đây là Bồi Nguyên Đan đặc chế cho phụ nữ mang thai trong tộc, mong phu nhân hãy dùng."
Cung Lương rõ ràng nhận ra viên đan dược này, kinh ngạc mở to mắt, vội vàng muốn nói gì đó.
Nhưng đã bị rùa yêu tế ti mạnh mẽ ngăn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)